Thạch Hãn – Những Người Không Có Tên
Thạch Hãn – Những Người Không Có Tên
Bên bờ bắc sông, tôi gặp một nhóm người đang đào đất.
Không ai nói nhiều. Chỉ có tiếng xẻng chạm vào đất ướt và tiếng thở nặng nhọc.
Một người lính trẻ đứng tách ra khỏi nhóm, tay cầm một mảnh vải đã cũ.
“Anh ấy nằm ở đây,” cậu nói.
Tôi nhìn xuống. Chỉ là một khoảng đất bình thường, không có gì khác biệt.
“Anh ấy tên gì?” tôi hỏi.
Cậu lắc đầu.
“Không còn giấy tờ. Chỉ còn cái này.”
Cậu giơ mảnh vải lên. Một góc đã rách, màu đã phai.
Tôi không biết phải ghi gì vào sổ. Có những cái tên đã bị thời gian xóa đi, nhưng không phải vì chúng không quan trọng—mà vì chiến tranh không giữ lại đủ chỗ cho tất cả.
Khi họ hoàn tất, không có bia, không có chữ. Chỉ một nắm đất đắp lên, và một cành cây cắm tạm.
Người lính trẻ đứng rất lâu.
“Anh ấy chưa kịp về nhà,” cậu nói.
Tôi nhìn ra sông. Thạch Hãn vẫn chảy, chậm và nặng như thể đang mang theo tất cả những điều không thể gọi tên.
Trên đường trở về, tôi mở sổ ra. Nhưng lần này, tôi không viết gì.
Vì có những ký ức không thuộc về chữ nghĩa. Chúng thuộc về dòng sông.



