Cựu chiến binh

THẠCH THỊ LÂM CỰU CHIẾN BINH

TP. Hồ Chí Minh01/06/2026Chi Đoàn trường THCS Nguyễn Công Trứ (xã Long Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc sống hiện nay, giữa nhịp sống yên bình của khu vực xã Long Hải, có một con người thầm lặng mang trên mình dấu tích chiến tranh – Thạch Thị Lâm, một nữ thương binh bị mất một chân khi đang làm nhiệm vụ. Cuộc đời và phẩm chất của bà là một biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, sự hy sinh và nghị lực phi thường của người lính Việt Nam.

Thạch Thị Lâm sinh năm 1950, quê ở Nghệ An, lớn lên trong thời kì chiến tranh còn khốc liệt. Năm 18 tuổi, bà tình nguyện tham gia cách mạng, rồi được điều sang Lào làm nhiệm vụ chiến đấu và phục vụ chiến đấu trong thời kì kháng chiến chống Mỹ. Có một khi thực hiện nhiệm vụ, đội của bà chia thành hai nhóm ở hai bên đường để phá mìn. Trong khi đang rà mìn thì một đồng đội ở phía bên kia đạp phải mìn và bị nổ vùi. Anh bị thương rất nặng, liên tục gọi: ” Lâm ơi, cứu anh!”. Bà nghe rõ tiếng kêu nhưng không thể sang giúp vì đoạn đường hai bên vẫn còn đầy mìn chưa gỡ, nếu lao vào thì bà cũng có thể hy sinh. Đến khi sang được thì người đồng đội ấy đã hy sinh, hình ảnh ấy trở thành nỗi ám ảnh ghi sâu vào trong tâm trí của bà đến suốt đời.

Nhưng một tai nạn khiến bà lúc nào cũng day dứt chính là bị mất chân phải. Năm 20 tuổi, trong một lần thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn ở chiến trường Nam Lào, bà dẫm phải mìn của địch. Do thời điểm đó đất nước còn nghèo, y tế còn lạc hậu, không đủ điều kiện chữa trị nên vết thương bị hoại tử dần, bác sĩ buộc phải cưa toàn bộ chân phải để giữ lại mạng sống cho bà. Sauk hi mất chân, bà vừa đau về thể xác, vừa đau về mặt tinh thần, lúc nào cũng đòi lại “đôi chân bị mất” của mình, nhớ mãi tiếng kêu cứu của đồng đội và nhiều năm trời sống trong sự ám ảnh, dày vò. Mất đi một phần cơ thể khi tuổi đời còn trẻ là một nỗi đau vô cùng lớn, nhưng điều đáng quý là bà chưa bao giờ gục ngã trước số phận. Sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát về thể xác mà còn là minh chứng cho lòng yêu nước sâu sắc và tinh thần sẵn sàng đánh đổi vì độc lập tự do.

Không chỉ dừng lại ở quá khứ hào hùng, bà Thạch Thị Lâm còn khiến người khác cảm phục bởi nghị lực sống bền bỉ và tinh thần lạc quan. Sau chiến tranh, bà trở về cuộc sống đời thường với cơ thể không lành lặn. Cuộc sống của một thương binh vốn đã khó khan nay lại gặp những trở ngại trong sinh hoạt hằng ngày. Thế nhưng bà vẫn giữ thái độ sống tích cực, hòa đồng với mọi người xung quanh. Ở Trung Tâm Điều Dưỡng Thương Binh Và Người Có Công Long Đất (Long Hải), bà không chỉ là một người được chăm sóc mà còn là tấm gương truyền cảm hứng cho những đồng đội khác. Chính ý chí ấy đã giúp bà vượt lên mặc cảm, biến nỗi đau thành động lực sống.

Bên cạnh đó, Thạch Thị Lâm còn là tấm gương tiêu biểu cho phẩm chất kiên cường của người phụ nữ Việt Nam. Là một người mẹ, vừa là phụ nữ, vừa là một thương binh bị mất một chân, bà phải chịu đựng thiệt thòi gấp nhiều lần. Nhưng đối với bà không có sự yếu đuối hay than thở. Ngược lại, đó là sự mạnh mẽ, đảm đang và lòng nhân hậu. Bà luôn quan tâm, chia sẻ với những người xung quanh. Hình ảnh người phụ nữ thương binh với nụ cười hiền hậu giữa vùng biển Long Hải gợi cho chúng ta niềm xúc động sâu sắc về giá trị của hòa bình hôm nay. Dù rằng chiến tranh đã lùi xa nhưng hậu quả vẫn còn in dấu trên thân thể và cuộc đời của biết bao con người. Sự hy sinh thầm lặng của những thương binh như bà nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng độc lập tự do, sống có trách nhiệm với hiện tại và tương lai. Đồng thời, đó cũng là lời kêu gọi mỗi chúng ta hãy biết ơn với những người có công với cách mạng và Tổ Quốc.

Sau cùng, bà Thạch Thị Lâm được xem là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, sự hy sinh và nghị lực sống phi thường. Cuộc đời bà không chỉ là câu chuyện về sự mất mát mà còn là bài học sâu sắc về sự kiên trì, ý chí và niềm tin. Hình ảnh ấy sẽ mãi là ngọn đuốc thắp sang về lòng yêu nước, sự hy sinh và cống hiến hết mình cho Tổ Quốc thân yêu này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn