Cựu chiến binh

THẠCH THỊ LÂM CỰU CHIẾN BINH (11)

TP. Hồ Chí Minh05/07/2026Đoàn trường THPT Trần Quang Khải (Xã Long Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
THẠCH THỊ LÂM CỰU CHIẾN BINH (11)

Bước Chân Ở Lại Rừng Sâu Và Nghị Lực Hồi Sinh Từ Những Nỗi Đau Cùng Cực

Chiến tranh không chỉ là những trận đánh giáp lá cà, mà với bà Thạch Thị Lâm, đó còn là những khoảng lặng mênh mông của sự chờ đợi giữa lằn ranh sinh tử. Một bàn chân ở lại chiến trường, một cuộc đời rẽ sang hướng khác, nhưng cũng từ đó, một "nguồn năng lượng sống" phi thường đã được thắp lên.

Ngày bà bị thương, máu chảy nhiều đến mức ký ức về thời gian trở nên nhạt nhòa. Giữa rừng sâu, không thể có ngay một chuyến xe hay máy bay cứu hộ, bà phải nằm đó, chờ đợi trong cơn hôn mê chập chờn.

"Bà cũng chẳng nhớ mình nằm đó bao lâu, vì máu ra nhiều quá nên lịm đi. Chỉ nhớ khi trời sập tối, đồng đội mới tìm cách cán bà về tuyến sau. Lúc tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên không phải là đau, mà là sự bàng hoàng: Một bàn chân đã không còn nữa."

Ở cái tuổi 20 rạng rỡ nhất, việc mất đi một phần thân thể là một cú sốc không thể hình dung nổi. Bà rơi vào hố sâu của sự bi quan, nhìn những anh em quân y mặc bộ quân phục đi qua đi lại mà nước mắt trào ra vì thèm khát được bước đi như người bình thường. Lúc đó, bà nghĩ: Thế là hết, đời mình coi như không còn gì nữa.

Thế nhưng, chính trong không gian đặc quánh mùi thuốc sát trùng của trạm quân y, cái nhìn của bà đã thay đổi. Khi nhìn sang giường bên cạnh, bà bắt gặp những hình ảnh còn khốc liệt hơn gấp bội, người đồng đội bên trái, cụt mất cả hai tay. Người đồng đội bên phải, mất cả hai chân. Và có những người Vĩnh viễn không còn nhìn thấy ánh sáng vì đôi mắt đã hỏng.

Giây phút ấy, một luồng suy nghĩ chạy dọc sống lưng bà. Bà chợt nhận ra mình vẫn còn "hạnh phúc" vì chỉ mất một chân. Sự so sánh đau đớn ấy không phải để tự an ủi hèn nhát, mà nó biến thành một thứ năng lượng sống mãnh liệt. Bà tự nhủ: "Người ta mất mát hơn mình mà họ còn chịu được, sao mình lại buông xuôi?"

Tin tức về "cô nữ thương binh 20 tuổi" lan nhanh khắp trại. Hồi đó, nữ chiến sĩ trên chiến trường rất hiếm, nên các anh em thương binh dù đang đau đớn cũng kéo nhau lại thăm.

"Họ hỏi: 'Em ơi, em có đau không?'. Rồi bà lại nhìn họ, hỏi ngược lại: 'Anh mất cả hai tay à? Anh mất hai chân à?'. Cứ thế, những người cùng cảnh ngộ dìu nhau đứng dậy."

Những cuộc trò chuyện giữa những người không còn nguyên vẹn thân thể ấy lại chứa đựng sức mạnh kinh người. Họ chia sẻ cho nhau từng miếng bánh, từng lời động viên, và quan trọng nhất là sự thấu hiểu mà chỉ những người từng đi qua lứa đạn mới có được.

Bà Lâm kết thúc câu chuyện bằng một nụ cười hiền hậu. Chiến tranh đã lấy đi của bà một bàn chân, nhưng lại tặng cho bà một trái tim thép và những người đồng đội coi nhau như ruột thịt. Sự mất mát ấy, dưới góc nhìn của một người lính, bỗng trở thành một phần của niềm tự hào về một thời thanh xuân đã sống và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THẠCH THỊ LÂM CỰU CHIẾN BINH (11) | Câu chuyện thời hoa lửa