THẠCH THỊ LÂM CỰU CHIẾN BINH (13)

Giữa Rừng Già Không Tiếng Chó Sủa: Những Lá Thư Muộn Và Nỗi Sợ "Tái Tê" Nơi Đất Khách
Trong ký ức của bà Thạch Thị Lâm, chiến trường Lào không chỉ là những trận đánh ác liệt mà còn là một không gian mênh mông, âm u đến lạ thường. Ở đó, có những nỗi sợ không tên và những niềm an ủi nhỏ nhoi được gói gọn trong ba tờ giấy mỏng.
Giữa cái ác liệt của vùng biên viễn, tiêu chuẩn mỗi tháng của mỗi người lính là ba tờ giấy "bao-luya" mỏng tang và ba chiếc phong bì để viết về cho gia đình. Thế nhưng, con đường của một lá thư cũng gian nan như chính bước chân người chiến sĩ:
Hành trình xuyên cấp thư từ tiểu đội lên trung đội, đại đội, tiểu đoàn rồi mới về đến quê nhà.
Thời gian đằng đẵng Có khi mất đến 5, 6 tháng, gia đình mới nhận được vài dòng tin tức từ chiến trường.
Bà Lâm bồi hồi nhớ lại, dù "thèm" tin nhà nhưng nhiều khi bà chẳng còn tâm trí mà viết. Giữa cơn đói và cơn thèm ngủ, người lính chọn ngủ. Cái ngủ để lấy sức cho những chuyến tải thương, cái ngủ để quên đi sự căng thẳng tột độ. Trong khu rừng mênh mông không tiếng chó sủa, không tiếng gà gáy, sự im lặng của rừng già đôi khi còn đáng sợ hơn cả tiếng súng.
Khi được hỏi về nỗi sợ, bà Lâm không ngần ngại thừa nhận mình rất sợ. Nhưng đó không chỉ là sợ địch, mà còn là nỗi sợ của một cô gái trẻ trước những điều huyền bí của rừng sâu.
"Đom đóm bên Lào to lắm, sáng như cái đèn pin bay đi soi đường vậy. Đêm đi gác, nhìn thấy ánh sáng ấy mà sợ tái tê cả người, cứ ngỡ là bọn phỉ đang cầm đèn pin đi lùng sục."
Nỗi sợ ấy còn đeo bám bà trong những lần làm nhiệm vụ thiêng liêng: Khiêng liệt sĩ. Bà kể, khiêng người bị thương thì nhẹ, nhưng khiêng người đã khuất thì nặng trĩu.
Nỗi sợ của người con gái đi đằng sau thì sợ phỉ phục kích, đi đằng trước khiêng phía đầu thì lại cứ hình dung người anh hùng ấy bất thình lình đưa tay ra...
Kỹ thuật và kỷ luật sợ thì sợ, nhưng nhiệm vụ là trên hết. Bốn người một cáng, gậy chống sẵn sàng, hô một tiếng "trở" là đồng loạt chuyển vai sao cho đều, cho vững để đưa đồng đội về nơi an nghỉ.
Nhìn lại những năm tháng ấy, bà Lâm tự hỏi làm sao một cô gái 20 tuổi lại có thể chịu đựng được sự gian nan quá sức tưởng tượng như vậy. Giữa cái mạng lưới gián điệp bủa vây, giữa rừng thiêng nước độc và những đêm trắng gác rừng, sức mạnh nào đã giúp bà trụ vững?
Có lẽ, đó chính là sự hòa quyện giữa kỷ luật thép của một người lính và bản năng sinh tồn mãnh liệt. Bà và đồng đội đã sống bằng ánh nứa thay đèn, bằng những lá thư viết dở, và bằng cả sự sợ hãi nhưng không bao giờ lùi bước. Chiến tranh trong mắt bà Lâm, cuối cùng là một khúc tráng ca mà ở đó, con người đã vượt lên trên mọi giới hạn của bản thân để chạm đến hai chữ "Anh hùng".



