THẠCH THỊ LÂM CỰU CHIẾN BINH (5)

NGƯỜI PHỤ NỮ GỬI TRỌN TUỔI XUÂN NƠI CHIẾN TRƯỜNG BÀ THẠCH THỊ LÂM
Giữa dòng chảy bình yên của cuộc sống hôm nay, vẫn còn đó những con người mang trong mình ký ức không thể nào quên về một thời đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Câu chuyện của bà Thạch Thị Lâm - năm nay 75 tuổi, tham gia cách mạng từ khi mới 18 tuổi (năm 1968) - là một trong những trang ký ức như thế: lặng lẽ mà sâu sắc, gian khổ mà kiên cường.
🇻🇳 Quyết tâm ra đi từ lòng yêu nước
Những năm 1967 - 1968, khi đất nước bước vào giai đoạn tổng động viên, thanh niên nam lần lượt lên đường ra chiến trường, còn nữ thanh niên được giao nhiệm vụ ở lại hậu phương. Nhưng trong trái tim cô gái trẻ Thạch Thị Lâm khi ấy, khát vọng được góp sức cho Tổ quốc chưa bao giờ nguôi ngoai. Bà kể, mỗi lần nhìn thấy bộ đội trong màu áo quân phục, trong lòng lại “thèm lắm”, chỉ mong được một lần khoác lên mình màu xanh ấy.
Để được ra chiến trường, bà đã xung phong, “cắt cửa”, làm đơn thể hiện quyết tâm bằng tất cả ý chí của tuổi trẻ. Tháng 10 năm ấy, bà chính thức nhập ngũ, trải qua ba tháng huấn luyện, rồi âm thầm lên đường sang chiến trường Lào - một nhiệm vụ tuyệt đối bí mật, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây hiểu lầm về quan hệ quốc tế.
🌺 Tuổi xuân giữa núi rừng khốc liệt
Tuổi mười tám, đôi mươi của bà trôi qua giữa núi rừng trùng điệp, nơi không có dân cư, không lán trại, chỉ có những hang đá làm nơi trú ẩn. Cuộc sống chiến trường là chuỗi ngày đói khát, thiếu thốn và hiểm nguy rình rập.
Lương thực chủ yếu là lương khô, nước sinh hoạt vô cùng khan hiếm. Mỗi người, mỗi ngày chỉ được cấp một vá nước B52 để vừa đánh răng, vừa rửa mặt. Không có nước để tắm giặt, sau mỗi lần làm nhiệm vụ về, đôi giày cao cổ được cởi ra, đôi chân bốc mùi nồng nặc, nhưng vẫn phải chịu đựng, thậm chí thò chân ra ngoài chăn trong những đêm rừng lạnh buốt vì không thể rửa sạch.
Bà cùng đồng đội đảm nhận những nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm: đưa bộ đội vào chiến trường, đưa thương binh ra tuyến sau, vận chuyển lương thực, mở đường cho xe chạy ban đêm. Dù không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng mỗi chuyến đi đều cận kề bom đạn, sự ác liệt không hề kém cạnh.
💥 Tinh thần cảm tử và những mất mát không thể quên
Trong ký ức bà Lâm, chiến tranh không chỉ là gian khổ, mà còn là sự hy sinh đến tận cùng. Bà kể về một lần đơn vị nhận nhiệm vụ đặc biệt – nhiệm vụ mà ai cũng hiểu có thể là “đi không trở về”. Khi tiếng gọi xung phong vang lên, bà giơ thẳng tay, bước ra khỏi hàng, mang theo khí thế của tuổi trẻ thời chiến: “Hồi đó không biết sợ chết là gì, chỉ thấy trong người hừng hực quyết tâm.” Và thật may mắn, bà cùng đồng đội đã hoàn thành nhiệm vụ, trở về an toàn.
Nhưng không phải ai cũng có được may mắn ấy. Bà không thể nào quên hình ảnh hai đồng đội cùng trú trong một hầm nhỏ, chỉ vừa đủ cho hai người. Một quả bom rơi trúng hầm, thi thể các anh bị sức ép hất tung, văng vào vách đá. Đơn vị phải đi tìm nhiều ngày, cuối cùng lần theo tiếng quạ kêu mới tìm được phần thi thể còn sót lại. Không thể phân định đầy đủ, đơn vị đành gom các mảnh thi thể và lập hai ngôi mộ liệt sĩ. Những tiếng kêu cứu trong tuyệt vọng ấy, theo bà, đã ám ảnh suốt cả cuộc đời - ngay cả trong giấc ngủ hay bữa cơm thường ngày.
🇻🇳 Hòa bình - cái giá của máu xương
Khi nói về hiện tại, bà lặng người chia sẻ một câu nói khiến ai nghe cũng nghẹn lòng: “Trong ba người ở đây, chỉ còn hai cái chân.” Phần lớn những cựu chiến binh đang điều dưỡng cùng bà đều mang trong mình thương tật nặng nề, nhiều người không gia đình, không vợ con, bởi tuổi xuân đã gửi trọn nơi chiến trường, trở về với cơ thể không còn nguyên vẹn.
🌷 Lời nhắn gửi cho thế hệ trẻ hôm nay
Bà Thạch Thị Lâm không nhận mình có công lao lớn lao. Điều khiến bà tự hào nhất là đã vượt qua được những năm tháng khốc liệt ấy. Giờ đây, bà và các đồng đội sống lạc quan, vui vẻ, biết ơn sự quan tâm của Đảng, Nhà nước và cộng đồng.
🌺 Trước khi kết thúc câu chuyện, bà gửi gắm một lời nhắn giản dị mà sâu sắc:
Thế hệ trẻ hôm nay cần hiểu chiến tranh đã tàn khốc như thế nào, để trân trọng hòa bình đang có; cần chăm ngoan, học giỏi, trở thành người có ích cho đất nước. Và nếu Tổ quốc một lần nữa cần đến, hãy dũng cảm xung phong, như thế hệ cha anh đã từng.
Cuộc chiến tranh năm xưa như ngọn lửa dữ dội thiêu đốt tuổi xuân, nhưng chính trong ngọn lửa ấy đã nở rộ những đóa hoa của lòng dũng cảm, tình đồng đội và chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Những đóa hoa ấy đã làm nên hòa bình hôm nay - một hòa bình được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả một đời người.



