THÁI BÌNH – NƠI GỬI LẠI TUỔI TRẺ
Tuổi trẻ của một thế hệ người Thái Bình đã được gửi lại nơi quê nhà: trong những mùa lúa dang dở, trong lời hẹn chưa kịp nói, trong những ước mơ không trọn vẹn.
Tuổi trẻ của người Thái Bình thời chiến không kịp lớn theo cách bình thường. Nó bị chia đôi: một nửa ở lại quê nhà, một nửa theo người đi ra trận.
Có những chàng trai rời làng khi chưa kịp yêu. Có những cô gái tiễn người yêu mà chưa từng nắm tay. Tuổi trẻ ấy được gửi lại Thái Bình, trong những lời hẹn giản dị:
– Hòa bình về, mình cưới nhé.
Cao trào đầu tiên là những giấc mơ dang dở. Giấc mơ học tiếp. Giấc mơ dựng nhà. Giấc mơ sinh con. Tất cả được gấp lại, đặt sau hai chữ “Tổ quốc”.
Cao trào thứ hai là sự mất mát không kịp nhận ra. Khi chiến tranh kết thúc, có người trở về, thấy mình đã già hơn tuổi. Có người không về, để tuổi trẻ nằm lại đâu đó.
Thái Bình giữ hộ tuổi trẻ ấy bằng những cánh đồng, bằng những nấm mộ, bằng những câu chuyện truyền đời. Mỗi mùa lúa chín, hạt thóc như chứa cả mồ hôi và máu của một thế hệ.
Cao trào cuối cùng là khi người ở lại nhận ra: tuổi trẻ đã qua, nhưng không vô nghĩa. Bởi chính từ sự hy sinh ấy, đất nước mới có ngày yên bình.
Và Thái Bình – quê lúa hiền lành – vẫn ở đó, giữ lại tuổi trẻ cho những người đã gửi mình vào chiến tranh.



