THÁI VĂN A – "MẮT THẦN" TRÊN ĐỈNH ĐẢO CỒN CỎ
Vọng gác tiền tiêu giữa biển Đông
Nếu chiến trường đất liền có những anh hùng lấp lỗ châu mai, chèn pháo, thì giữa trùng khơi cũng có những "Màu Hoa Lửa" kiên cường không kém. Đó là trường hợp của anh hùng Thái Văn A – người chiến sĩ quan sát trên đảo Cồn Cỏ trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt nhất. Đảo Cồn Cỏ, tuy chỉ rộng chưa đầy 4 km², nhưng lại nằm ở vị trí chiến lược ngay vĩ tuyến 17, là "mắt thần" bảo vệ vùng trời miền Bắc.
Thái Văn A sinh năm 1942 tại Quảng Bình, vùng đất gió Lào cát trắng nhưng cũng là nơi rèn luyện nên những con người có sức chịu đựng vô hạn. Năm 1962, anh ra đảo Cồn Cỏ nhận nhiệm vụ làm chiến sĩ trinh sát, quan sát máy bay và tàu chiến địch. Công việc của anh nghe có vẻ đơn giản nhưng thực chất là một cuộc đấu trí, đấu lực từng giây từng phút với những phương tiện chiến tranh hiện đại nhất của quân đội Mỹ.
Đài quan sát – Mục tiêu của tử thần
Đài quan sát của Thái Văn A đặt trên đỉnh cao nhất của đảo. Từ đây, anh có thể bao quát toàn bộ vùng biển, vùng trời xung quanh. Tuy nhiên, vì là "tai mắt" của đảo, đài quan sát này cũng trở thành mục tiêu hàng đầu mà máy bay và tàu chiến Mỹ muốn tiêu diệt. Mỹ đã trút xuống hòn đảo nhỏ này hàng vạn tấn bom đạn, biến Cồn Cỏ thành một đống đổ nát, cây cối bị phạt trụi, chỉ còn màu xám của tro tàn và đá vụn.
Trong những trận đánh ác liệt năm 1965, máy bay Mỹ liên tục oanh tạc. Có những ngày, Thái Văn A phải đứng trên đài quan sát giữa làn mưa bom. Anh không có công sự kiên cố, chỉ có một cái chòi nhỏ và chiếc ống nhòm. Khi bom nổ sát bên, đất đá bắn tung tóe, khói bụi mịt mù che khuất tầm nhìn, Thái Văn A vẫn không rời mắt khỏi ống nhòm. Anh biết rằng nếu anh chớp mắt một giây, máy bay địch có thể lọt qua và trút bom xuống trận địa pháo của đồng đội, hoặc tàu chiến địch có thể áp sát gây nguy hiểm cho đảo.
Tinh thần "Cồn Cỏ là nhà"
Trong một trận oanh kích dữ dội, một mảnh bom đã găm trúng đầu Thái Văn A. Máu chảy ròng ròng xuống mặt, xuống mắt, làm mờ cả ống nhòm. Đồng đội dưới hầm hô to bảo anh xuống hầm trú ẩn để băng bó, nhưng anh thét lên: "Mắt tôi còn sáng là tôi còn phải nhìn thấy giặc! Cứ để tôi ở đây!". Anh dùng tay quệt máu, tiếp tục áp sát ống nhòm vào mắt, bình tĩnh báo tọa độ, hướng bay, độ cao của máy bay Mỹ cho đơn vị pháo cao xạ bên dưới.
Chính nhờ những thông tin chính xác, kịp thời của Thái Văn A mà các pháo thủ trên đảo Cồn Cỏ đã bắn rơi rất nhiều máy bay Mỹ, giữ vững hòn đảo tiền tiêu. Có lần, sóng xung kích từ một quả bom lớn hất văng anh từ đài quan sát xuống đất, khiến anh ngất xỉu. Khi tỉnh lại, vết thương đau nhức nhưng điều đầu tiên anh làm không phải là gọi y tá, mà là đi tìm lại chiếc ống nhòm. Với anh, chiếc ống nhòm và đôi mắt quan sát chính là vũ khí mạnh nhất để bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.
Thái Văn A là hiện thân của sự kiên định, bền bỉ. Anh là "Màu Hoa Lửa" nở giữa sóng nước mênh mông, chứng minh cho quân thù thấy rằng dù chúng có thể biến hòn đảo thành tro bụi, nhưng chúng không bao giờ có thể làm lung lay ý chí của những người lính giữ đảo. Câu chuyện về anh mãi là niềm tự hào của quân chủng Hải quân, là bài học về sự tận tụy và lòng dũng cảm thầm lặng


