Cựu chiến binh

THĂM LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA

THĂM LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA

03/02/2026VŨ ĐỨC ANH TUẤN (xã Định Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Tiến Biểu, cựu chiến binh thuộc Đại đội 6, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 12, Sư đoàn 1 (C6 D9 E12 F1). Sau hơn bốn mươi năm kể từ ngày rời tay súng, mái đầu đã bạc trắng, tôi mới có dịp quay trở lại mảnh đất miền Trung nắng cháy – nơi một thời tuổi trẻ của tôi và đồng đội đã gửi lại trong khói lửa mịt mù.

​Chuyến xe lăn bánh đưa tôi về lại vùng chiến địa xưa. Nhìn qua cửa sổ, những hố bom năm nào giờ đã xanh mướt màu ngô, màu sắn. Cảnh vật thay đổi quá nhiều, nhưng trong tâm trí tôi, sơ đồ của những trận đánh năm ấy vẫn hiện lên rõ mồn một. Tôi xuống xe, đôi chân run run bước trên con đường mòn dẫn vào cao điểm cũ.

​Đứng giữa không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi xôn xao qua tán lá rừng, tôi như thấy lại hình ảnh của chính mình và anh em C6 những ngày năm xưa. Kia là góc rừng chúng tôi từng đào chiến hào dưới làn mưa pháo, đây là hốc đá mà tôi và thằng Hòa đã chia nhau mẩu lương khô cuối cùng trước giờ nổ súng. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều bất chợt khiến sống mũi tôi cay xè. Ký ức về những trận đánh ác liệt của Tiểu đoàn 9 lại ùa về như một thước phim chậm.

​Tôi tìm đến nghĩa trang liệt sĩ địa phương để thắp nén tâm nhang cho những người anh em đã nằm lại. Đứng trước những hàng bia mộ trắng hàng lối chỉnh tề, tôi nghẹn ngào:

— "Các đồng chí ơi, thằng Biểu 'C6' về thăm anh em đây..."

​Có những cái tên tôi nhớ rõ mặt, nhớ cả quê quán và ước mơ của họ khi xưa. Có người ngã xuống khi bức thư gửi về cho người yêu còn viết dở trong túi áo ngực. Giờ đây, mảnh đất này đã hòa bình, hoa dại nở tím trên những sườn đồi từng bị cày xới bởi bom đạn, nhưng nỗi đau mất mát thì vẫn còn đó, âm ỉ và sâu sắc.

​Tôi gặp lại vài người dân địa phương – những người từng tiếp tế cơm nước, thuốc men cho đơn vị năm nào. Nhìn những nụ cười hiền hậu, tôi hiểu rằng sự hy sinh của anh em mình không hề vô nghĩa. Màu xanh của sự sống hôm nay được tưới bằng máu và mồ hôi của những người lính E12 F1 anh hùng.

​Trước khi rời đi, tôi nhặt một nhành hoa lau, đặt nhẹ lên đài tưởng niệm. Chuyến thăm lại chiến trường xưa không chỉ là để tìm lại kỷ niệm, mà còn là lời hứa với những người đã khuất rằng chúng tôi – những người may mắn trở về – sẽ sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của họ.

​Tạm biệt vùng đất máu lửa một thời, tôi mang theo về trong lòng mình một niềm an yên lạ kỳ. C6 D9 E12 F1 mãi mãi là một phần máu thịt đời tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn