Thầm Lặng Bảo Vệ Biên Cương
Không phải là một tướng lừng lẫy trong sách sử, nhưng ông trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam sẽ được ghi nhớ mãi mãi qua từng câu chuyện kể lại của đồng đội và nhân dân vùng biên. Sau khi đất nước thống nhất năm 1975, nhiều người tin rằng hòa bình đã đến với Việt Nam. Nhưng chỉ sau 5 ngày giải phóng, Pol Pot đã gây hấn, đánh chiếm Thổ Chu và sát hại 500 dân thường. Từ năm 1975 đến 1976, chế độ này tiếp tục gây hấn liên tục dọc tuyến biên giới, tấn công các tỉnh Tây Ninh, Đồng Tháp, An Gia
Thầm Lặng Bảo Vệ Biên Cương
Không phải là một tướng lừng lẫy trong sách sử, nhưng ông trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam sẽ được ghi nhớ mãi mãi qua từng câu chuyện kể lại của đồng đội và nhân dân vùng biên. Sau khi đất nước thống nhất năm 1975, nhiều người tin rằng hòa bình đã đến với Việt Nam. Nhưng chỉ sau 5 ngày giải phóng, Pol Pot đã gây hấn, đánh chiếm Thổ Chu và sát hại 500 dân thường. Từ năm 1975 đến 1976, chế độ này tiếp tục gây hấn liên tục dọc tuyến biên giới, tấn công các tỉnh Tây Ninh, Đồng Tháp, An Giang. Đặc biệt, sự kiện thảm sát Ba Chúc vào năm 1977 đã khiến hơn 3.000 dân thường bị giết hại, người dân phải bỏ ruộng vườn chạy nạn để trốn khỏi tay sát thủ. Đó là thời kỳ ác liệt nhất cho tuyến biên giới Tây Nam, khi quân đội và nhân dân phải cùng nhau chống chọi với kẻ thù hung tàn.
Trong những đêm lạnh giá, với không khí xung quanh bị bao phủ bởi tiếng nổ bom và súng, chú Lê Văn Tùng không bao giờ để lòng anh em mất đi sự kiên cường. Ông thường đi tuần tra từng khu vực chiến hào, động viên đồng đội, chia sẻ phần mì khô và nước ấm với những người đang mệt mỏi. Đến sáng sớm, quân đội đã tổng phản kích, diệt 1 đại đội địch và đánh bật chúng ra khỏi lãnh thổ Việt Nam. Ông nhớ lại: “Tối đó, tiếng súng liên tục vang vọng, khói lửa bao phủ toàn bộ khu vực. Chúng tôi biết rằng nếu thua, kẻ thù sẽ tiến ra chiếm Tri Tôn và gây thiệt hại lớn hơn cho nhân dân. Vì vậy, chúng tôi đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng”. Ngay sau khi đánh bại cuộc tấn công của Khmer Đỏ trên lãnh thổ Việt Nam, Lê Văn Tùng cùng đơn vị tham gia quân tình nguyện Việt Nam vào Campuchia, theo đề nghị của Mặt trận Dân tộc Cứu nước Campuchia. Ông nhớ lại cảnh người dân Campuchia sau khi được giải phóng: “Họ đói khát, còn da bọc xương, mặc những bộ đồ đen, nâu thảm thương vô cùng. Họ đã sống trong chế độ diệt chủng trong 3 năm 4 tháng 21 ngày, gần như bị tàn sát hết. Chúng tôi dù thực phẩm cũng ít, nhưng vẫn chia sẻ phần ăn, thuốc men cho họ để cứu sống”. Ông cho biết, tại đó, bộ đội Việt Nam đã làm nghĩa vụ quốc tế bằng sự vô tư, giúp nhân dân Campuchia xây dựng lại cuộc sống sau nhiều năm chiến tranh tàn khốc.
Sau chiến thắng ngày 7 tháng 1 năm 1979, chú Lê Văn Tùng quay về quê hương, nhưng tình cảm với đồng đội và người dân Campuchia vẫn luôn ở trong lòng. Ông không bao giờ quên những năm tháng chiến đấu, những người bạn đã ngã xuống trên chiến trường biên giới. Hiện nay, dù đã nghỉ hưu, ông vẫn thường tham gia các hoạt động kỷ niệm, chia sẻ câu chuyện của mình với thế hệ trẻ, để họ hiểu rõ ý nghĩa của cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới và tình đoàn kết giữa hai dân tộc Việt Nam - Campuchia.



