Thân gầy làm cọc tiêu – Tiếng còi rẽ sóng bom đưa xe qua túi lửa
Tinh thần gan dạ, kiên cường của người tiểu đội trưởng thanh niên xung phong, dùng tiếng còi và chính thân mình làm cọc tiêu sống để hướng dẫn các đoàn xe chở hàng vượt qua trọng điểm đánh phá ác liệt.
Tại tọa độ chết Ngã ba Đồng Lộc, nơi bom cày đi xới lại không còn một bóng cây, các chiến sĩ thanh niên xung phong phải đối mặt với cái chết từng giây từng phút. Chị Võ Thị Tần, người tiểu đội trưởng nhỏ nhắn nhưng sở hữu tinh thần thép, đã có một sáng kiến dũng cảm: khi bom vừa dứt, khói bụi còn mù mịt khiến các tài xế lái xe tải không thể định vị được tim đường, chị đã đứng ngay trên mép hố bom, mặc cho đất đá có thể sụt lún, miệng ngậm chặt chiếc còi đồng. Cứ mỗi hồi còi vang lên sắc lẹm là một tín hiệu báo đường an toàn cho xe tiến tới. Giữa cái nắng cháy da thịt và những trận mưa bom bão đạn, bóng dáng người con gái kiên cường với tiếng còi lệnh đanh thép đã trở thành biểu tượng bất tử, dẫn lối cho những "binh đoàn" xe tải mang danh nghĩa hậu phương xé toạc màn đêm hướng về miền Nam ruột thịt.


