Bài viết

THÂN MÌNH LÀM LÀN CHẮN CHO ĐỒNG ĐỘI

Lào Cai13/04/2026Sưu tầm (xã Đông Cuông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nghèo khổ tại Hà Tĩnh. Những năm tháng sống dưới ách áp bức của phong kiến và thực dân đã hun đúc trong anh một lòng căm thù giặc sâu sắc. Khi kháng chiến toàn quốc bùng nổ, anh hăng hái lên đường nhập ngũ, tham gia nhiều chiến dịch quan trọng với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử, anh thuộc biên chế Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312. Anh cùng đồng đội gánh vác nhiệm vụ nặng nề: đánh chiếm cứ điểm Him Lam - cánh cửa thép mở màn cho chiến dịch.

Chiều ngày 13/3/1954, trận đánh bắt đầu. Quân ta vấp phải sự kháng cự quyết liệt từ các hỏa lực mạnh của địch. Tại lô cốt số 3, hỏa lực trung liên và đại liên của Pháp bắn ra dữ dội, chặn đứng đà tiến quân của đại đội, khiến nhiều đồng chí hy sinh và bị thương.

Mặc dù bản thân đã bị thương nhiều chỗ ở vai và đùi do mảnh đạn, Phan Đình Giót vẫn dùng hết sức bình sinh, bò sát chân lô cốt địch. Anh ném quả lựu đạn cuối cùng nhưng hỏa lực địch vẫn không ngừng nghỉ. Trong khoảnh khắc sinh tử, khi nhìn thấy đồng đội đang nằm dưới làn đạn dày đặc, một ý nghĩ quyết liệt hiện ra trong đầu anh.

Phan Đình Giót dồn hết tàn lực, vươn người lên, dùng hai tay bám chặt vào khe hở của lỗ châu mai rồi áp sát ngực mình vào đó. Họng súng kẻ thù bị chính cơ thể anh chặn đứng. Luồng đạn nghẹn lại, cả một vùng chiến trường bỗng trở nên lặng đi trong tích tắc trước sự ngỡ ngàng của kẻ thù.

Tận dụng giây phút quý giá ấy, đồng đội anh đã đồng loạt xông lên như lốc xoáy, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Him Lam. Phan Đình Giót đã hy sinh, nhưng thân hình anh đã trở thành một bức tường đồng vách sắt, mở lối cho khúc khải hoàn của dân tộc. Anh là biểu tượng cao đẹp nhất của tinh thần quên mình vì nghĩa lớn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn