Tháng 4 không trọn vẹn của Kíp xe tăng T.59 số hiệu 390
Tháng 4 không trọn vẹn của Kíp xe tăng T.59 số hiệu 390Đại thắng mùa xuân năm 1975 là một trong những thắng lợi vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, kết thúc 21 năm chống Mỹ, chấm dứt vĩnh viễn ách thống trị của đế quốc Mỹ và tay sai, mở ra một kỷ nguyên mới của dân tộc Việt Nam: Độc lập, thống nhất, đi lên CNXH.
Hàng năm, cứ mỗi độ tháng Tư về, trong không khí tưng bừng, náo nức của đất nước kỷ niệm chiến thắng lịch sử 30/4/1975, Bảo tàng Lực lượng Tăng Thiết giáp lại được chứng kiến cuộc gặp mặt đầy xúc động của những người lính xe tăng Đại đội 4, Tiểu đoàn 2, Lữ đoàn xe tăng 203. Họ quây quần bên chiếc xe tăng T59 số hiệu 390 - Bảo vật Quốc gia để ôn lại những kỷ niệm chiến đấu gian khổ nhưng hào hùng.
Thành viên kíp xe tăng 390 chụp ảnh lưu niệm với đại biểu các Bảo tàng Quân đội trong Lễ công bố quyết định của Thủ tướng Chính phủ công nhận xe 390 là bảo vật quốc gia (đồng chí Lê Văn Phượng đứng thứ 5 từ trái sang). Tháng Tư năm nay, Đại đội 4 nói chung và kíp xe tăng 390 lịch sử nói riêng đã có một sự mất mát lớn, đó là tin buồn về sự từ trần của Đại đội phó Kỹ thuật - Pháo thủ số 2 Lê Văn Phượng. Đồng chí Lê Văn Phượng bị bệnh tim phải điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội từ ngày 29/2/2016. Do bệnh nặng nên ngày 27/3/2016, đồng chí Lê Văn Phượng đã không qua khỏi. Sáng ngày 29/3/2016, người thân, đồng đội và nhân dân thị xã Sơn Tây đã đưa tiễn người cán bộ xe tăng dũng cảm, một nhân chứng lịch sử của thời khắc chiến thắng trọng đại của dân tộc về nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang quê nhà Đường Lâm - Hà Nội. Những người đồng đội của ông, đặc biệt là 3 thành viên kíp xe tăng 390 năm nào: Vũ Đăng Toàn, Nguyễn Văn Tập, Ngô Sĩ Nguyên rưng rưng nước mắt khi nhớ lại những năm về trước, cứ đến những ngày tháng Tư lịch sử, căn nhà nhỏ của ông lại nhộn nhịp các đồng đội, khách đến thăm, các cơ quan, trường học đến mời ông đi nói chuyện về ký ức hào hùng lúc xe tăng 390 húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập.
Thiếu úy Lê Văn Phượng - 1 trong 4 người ngồi trên chiếc xe tăng 390 ở thời khắc lịch sử xe tăng húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập, ngày 30/4/1975 vừa qua đời (ảnh tư liệu internet). Sinh năm 1945 tại xã Đường Lâm, TX Sơn Tây, khi mới 20 tuổi, chàng trai trẻ xung phong đi bộ đội và được biên chế vào Trung đoàn xe tăng 203 - Bộ Tư lệnh Thiết giáp. Năm 1971, Thiếu úy Lê Văn Phượng được lệnh cùng đơn vị hành quân vào chiến trường với cương vị Đại đội phó kỹ thuật Đại đội 4, Tiểu đoàn 512, Trung đoàn xe tăng 203. Lái xe Nguyễn Văn Tập rưng rưng nước mắt nhớ lại: “Là Đại đội phó Kỹ thuật nên xe của anh Phượng thường đi sau đội hình để sủa chữa những chiếc xe hỏng hóc trên đường hành quân. Đơn vị chúng tôi hành quân chủ yếu trên đường Trường Sơn nên tình trạng kỹ thuật xe luôn phải đảm bảo. Trên đường hành quân, chúng tôi gặp rất nhiều trường hợp như bị máy bay bắn trúng đội hình, xe cháy, đứt xích, lật xuống vực, chết máy dưới ngầm… nhưng do anh Phượng chỉ huy sửa chữa, khắc phục nên kỹ thuật xe trên đường hành quân cũng như trong các trận chiến đấu luôn ở trạng thái tốt nhất”. Pháo thủ số 1 Ngô Sĩ Nguyên nghẹn ngào: “Anh Phượng làm công tác kỹ thuật, nhưng trong trận đánh vào căn cứ Nước Trong, pháo thủ 2 của xe 390 Đỗ Cao Trường bị thương, khi được lệnh lên thay anh đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của pháo thủ 2. Người anh bé nhỏ nhưng trong chiến đấu anh thao tác nạp đạn pháo rất nhanh và chính xác. Những quả đạn pháo tăng 100mm nặng 30 kg được anh lấy từ giá đạn, lao vào buồng đạn, đóng khóa nòng một cách dứt khoát, gọn gàng. Do đó, trong chiến đấu, xe 390 chúng tôi phát huy rất tốt hỏa lực pháo tăng để tiêu diệt các hỏa điểm và xe tăng địch”. Chính trị viên Đại đội - Trưởng xe 390 Vũ Đăng Toàn mắt đỏ hoe khẽ nói: “5 giờ sáng ngày 30/4/1975, xe tăng 390 cùng Đại đội dẫn đầu đội hình thọc sâu của Quân đoàn, vượt xa lộ, đập tan các hỏa điểm kháng cự của địch, tiến vào Sài Gòn. 9 giờ 30 phút, đội hình Đại đội đến cầu Sài Gòn. Tại đây, trận đánh ác liệt đã diễn ra, địch dùng xe tăng, thiết giáp, tàu chiến, máy bay bắn phá, ném bom ngăn chặn đội hình tiến công của ta. Chớp thời cơ có lợi, xe 390 đã cùng xe 843 của Đại đội trưởng Bùi Quang Thận vượt lên tiêu diệt địch, tạo điều kiện cho đội hình tiến công vượt qua cầu. Xe tăng 390 và 843 dẫn đầu đội hình tiến đến cầu Thị Nghè, địch lại cho xe tăng, xe thiết giáp ra ngăn chặn. Tôi ra lệnh tiêu diệt mục tiêu, đồng chí Phượng lập tức thao tác nạp đạn tạo điều kiện cho Pháo thủ 1 Ngô Sĩ Nguyên lấy đường ngắm lập tức tiêu diệt 02 xe tăng M41 của địch. 10 giờ 45 ngày 30/4/1975, xe tăng 390 cùng xe 843 dẫn đầu đội hình trên 2 đại lộ Thống Nhất và Hồng Thập Tự tiến đến cổng Dinh Độc Lập. Xe 843 lao đến húc vào cổng phụ nhưng chưa vào trong được. Xe 390 từ hướng khác lao đến, chính trị viên Vũ Đăng Toàn ra lệnh cho lái xe Nguyễn Văn Tập lao thẳng vào húc đổ cổng chính và tiến thẳng vào trong sân, áp sát Dinh. Ngày 04/4/1975, xe tăng 390 cùng đội hình Lữ đoàn di chuyển về tập kết tại Tổng kho Long Bình (Đồng Nai). Ngày 15/5/1975, xe tăng 390 vinh dự được dẫn đầu đội hình xe trong Lễ duyệt binh mừng chiến thắng tại Sài Gòn”.
Kíp xe tăng 390 thăm Dinh Độc Lập năm 2006. Những người đồng chí, đồng đội trong đơn vị còn cho biết, trong quá trình chiến đấu đã bốn lần đồng chí Lê văn Phượng bị thương nặng. Một lần năm 1970 trên chiến trường đường 9 Nam Lào, bất ngờ địch thả bom, ông bị hai mảnh bom găm vào người. Năm 1972, ở chiến trường A Lưới, hai lần ông bị thương vào đầu, trong đó một lần bị bom đánh sập hầm tưởng không qua khỏi. Lần thứ tư là trong chiến dịch Hồ Chí Minh với vết thương ở chân. Sau chiến thắng 30/4/1975, đồng chí Lê Văn Phượng lại cùng xe tăng 390 lên đường trong đoàn quân tình nguyện Việt Nam giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng. Sau đó, ông tiếp tục cùng đồng đội về nước hành quân lên bảo vệ biên giới phía Bắc. Năm 1986, ông về nghỉ chế độ tại quê nhà Sơn Tây với quân hàm Đại úy. Lịch sử đã mất đi một nhân chứng, kíp xe 390 đã mất đi một thành viên thân thương, nhưng vẫn còn đó chiếc xe tăng T59 số hiệu 390 với số đăng ký BTTTG 416.K3.135 mãi là biểu tượng chiến thắng huy hoàng của dân tộc Việt Nam, là niềm tự hào của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta và nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Xe tăng 390 là Bảo vật có giá trị và ý nghĩa hết sức quan trọng về lịch sử cũng như tuyên truyền, giáo dục cho các thế hệ hôm nay và mai sau về nét đẹp và phẩm chất cao quý “Bộ đội Cụ Hồ” của QĐND Việt Nam, về truyền thống bất khuất của dân tộc Việt Nam anh hùng./.Tuấn Trung
Thành viên kíp xe tăng 390 chụp ảnh lưu niệm với đại biểu các Bảo tàng Quân đội trong Lễ công bố quyết định của Thủ tướng Chính phủ công nhận xe 390 là bảo vật quốc gia (đồng chí Lê Văn Phượng đứng thứ 5 từ trái sang). Tháng Tư năm nay, Đại đội 4 nói chung và kíp xe tăng 390 lịch sử nói riêng đã có một sự mất mát lớn, đó là tin buồn về sự từ trần của Đại đội phó Kỹ thuật - Pháo thủ số 2 Lê Văn Phượng. Đồng chí Lê Văn Phượng bị bệnh tim phải điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội từ ngày 29/2/2016. Do bệnh nặng nên ngày 27/3/2016, đồng chí Lê Văn Phượng đã không qua khỏi. Sáng ngày 29/3/2016, người thân, đồng đội và nhân dân thị xã Sơn Tây đã đưa tiễn người cán bộ xe tăng dũng cảm, một nhân chứng lịch sử của thời khắc chiến thắng trọng đại của dân tộc về nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang quê nhà Đường Lâm - Hà Nội. Những người đồng đội của ông, đặc biệt là 3 thành viên kíp xe tăng 390 năm nào: Vũ Đăng Toàn, Nguyễn Văn Tập, Ngô Sĩ Nguyên rưng rưng nước mắt khi nhớ lại những năm về trước, cứ đến những ngày tháng Tư lịch sử, căn nhà nhỏ của ông lại nhộn nhịp các đồng đội, khách đến thăm, các cơ quan, trường học đến mời ông đi nói chuyện về ký ức hào hùng lúc xe tăng 390 húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập.
Thiếu úy Lê Văn Phượng - 1 trong 4 người ngồi trên chiếc xe tăng 390 ở thời khắc lịch sử xe tăng húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập, ngày 30/4/1975 vừa qua đời (ảnh tư liệu internet). Sinh năm 1945 tại xã Đường Lâm, TX Sơn Tây, khi mới 20 tuổi, chàng trai trẻ xung phong đi bộ đội và được biên chế vào Trung đoàn xe tăng 203 - Bộ Tư lệnh Thiết giáp. Năm 1971, Thiếu úy Lê Văn Phượng được lệnh cùng đơn vị hành quân vào chiến trường với cương vị Đại đội phó kỹ thuật Đại đội 4, Tiểu đoàn 512, Trung đoàn xe tăng 203. Lái xe Nguyễn Văn Tập rưng rưng nước mắt nhớ lại: “Là Đại đội phó Kỹ thuật nên xe của anh Phượng thường đi sau đội hình để sủa chữa những chiếc xe hỏng hóc trên đường hành quân. Đơn vị chúng tôi hành quân chủ yếu trên đường Trường Sơn nên tình trạng kỹ thuật xe luôn phải đảm bảo. Trên đường hành quân, chúng tôi gặp rất nhiều trường hợp như bị máy bay bắn trúng đội hình, xe cháy, đứt xích, lật xuống vực, chết máy dưới ngầm… nhưng do anh Phượng chỉ huy sửa chữa, khắc phục nên kỹ thuật xe trên đường hành quân cũng như trong các trận chiến đấu luôn ở trạng thái tốt nhất”. Pháo thủ số 1 Ngô Sĩ Nguyên nghẹn ngào: “Anh Phượng làm công tác kỹ thuật, nhưng trong trận đánh vào căn cứ Nước Trong, pháo thủ 2 của xe 390 Đỗ Cao Trường bị thương, khi được lệnh lên thay anh đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của pháo thủ 2. Người anh bé nhỏ nhưng trong chiến đấu anh thao tác nạp đạn pháo rất nhanh và chính xác. Những quả đạn pháo tăng 100mm nặng 30 kg được anh lấy từ giá đạn, lao vào buồng đạn, đóng khóa nòng một cách dứt khoát, gọn gàng. Do đó, trong chiến đấu, xe 390 chúng tôi phát huy rất tốt hỏa lực pháo tăng để tiêu diệt các hỏa điểm và xe tăng địch”. Chính trị viên Đại đội - Trưởng xe 390 Vũ Đăng Toàn mắt đỏ hoe khẽ nói: “5 giờ sáng ngày 30/4/1975, xe tăng 390 cùng Đại đội dẫn đầu đội hình thọc sâu của Quân đoàn, vượt xa lộ, đập tan các hỏa điểm kháng cự của địch, tiến vào Sài Gòn. 9 giờ 30 phút, đội hình Đại đội đến cầu Sài Gòn. Tại đây, trận đánh ác liệt đã diễn ra, địch dùng xe tăng, thiết giáp, tàu chiến, máy bay bắn phá, ném bom ngăn chặn đội hình tiến công của ta. Chớp thời cơ có lợi, xe 390 đã cùng xe 843 của Đại đội trưởng Bùi Quang Thận vượt lên tiêu diệt địch, tạo điều kiện cho đội hình tiến công vượt qua cầu. Xe tăng 390 và 843 dẫn đầu đội hình tiến đến cầu Thị Nghè, địch lại cho xe tăng, xe thiết giáp ra ngăn chặn. Tôi ra lệnh tiêu diệt mục tiêu, đồng chí Phượng lập tức thao tác nạp đạn tạo điều kiện cho Pháo thủ 1 Ngô Sĩ Nguyên lấy đường ngắm lập tức tiêu diệt 02 xe tăng M41 của địch. 10 giờ 45 ngày 30/4/1975, xe tăng 390 cùng xe 843 dẫn đầu đội hình trên 2 đại lộ Thống Nhất và Hồng Thập Tự tiến đến cổng Dinh Độc Lập. Xe 843 lao đến húc vào cổng phụ nhưng chưa vào trong được. Xe 390 từ hướng khác lao đến, chính trị viên Vũ Đăng Toàn ra lệnh cho lái xe Nguyễn Văn Tập lao thẳng vào húc đổ cổng chính và tiến thẳng vào trong sân, áp sát Dinh. Ngày 04/4/1975, xe tăng 390 cùng đội hình Lữ đoàn di chuyển về tập kết tại Tổng kho Long Bình (Đồng Nai). Ngày 15/5/1975, xe tăng 390 vinh dự được dẫn đầu đội hình xe trong Lễ duyệt binh mừng chiến thắng tại Sài Gòn”.
Kíp xe tăng 390 thăm Dinh Độc Lập năm 2006. Những người đồng chí, đồng đội trong đơn vị còn cho biết, trong quá trình chiến đấu đã bốn lần đồng chí Lê văn Phượng bị thương nặng. Một lần năm 1970 trên chiến trường đường 9 Nam Lào, bất ngờ địch thả bom, ông bị hai mảnh bom găm vào người. Năm 1972, ở chiến trường A Lưới, hai lần ông bị thương vào đầu, trong đó một lần bị bom đánh sập hầm tưởng không qua khỏi. Lần thứ tư là trong chiến dịch Hồ Chí Minh với vết thương ở chân. Sau chiến thắng 30/4/1975, đồng chí Lê Văn Phượng lại cùng xe tăng 390 lên đường trong đoàn quân tình nguyện Việt Nam giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng. Sau đó, ông tiếp tục cùng đồng đội về nước hành quân lên bảo vệ biên giới phía Bắc. Năm 1986, ông về nghỉ chế độ tại quê nhà Sơn Tây với quân hàm Đại úy. Lịch sử đã mất đi một nhân chứng, kíp xe 390 đã mất đi một thành viên thân thương, nhưng vẫn còn đó chiếc xe tăng T59 số hiệu 390 với số đăng ký BTTTG 416.K3.135 mãi là biểu tượng chiến thắng huy hoàng của dân tộc Việt Nam, là niềm tự hào của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta và nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Xe tăng 390 là Bảo vật có giá trị và ý nghĩa hết sức quan trọng về lịch sử cũng như tuyên truyền, giáo dục cho các thế hệ hôm nay và mai sau về nét đẹp và phẩm chất cao quý “Bộ đội Cụ Hồ” của QĐND Việt Nam, về truyền thống bất khuất của dân tộc Việt Nam anh hùng./.Tuấn Trung


