Khác

Thằng ăn cắp

Thằng ăn cắp

Quảng Ninh03/07/2026Đặng Thị Thu Hường (LCĐ Khoa Sư phạm, Trường Đại học Hạ Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

THẰNG ĂN CẮP

Đêm bấy giờ tối như mực. Trời lại mưa lâm thâm.

Khoảng hai giờ sáng, một bóng người lách qua khe cổng ngách của một ngôi nhà cổ kính, khẽ khàng tiến vào sân. Gã mặc bộ quần áo rách rưới, đầu đội chiếc nón mê sùm sụp, dáng điệu dáo dác, bồn chồn. Gã rón rén đi bên cạnh bức tường, tay sờ soạng tìm lối lên thềm.

Bỗng nhiên, tiếng chó sủa vang lên dữ dội từ phía chuồng sau. Tiếp theo là tiếng guốc mộc lạch cạch, tiếng người trong nhà thức giấc, xôn xao:
– Trộm! Có trộm! Đuổi bắt lấy nó!

Người bóng đen giật mình. Gã không chạy ra cổng, mà lại lao vụt vào bóng tối của góc vườn chuối. Tiếng la hét mỗi lúc một gần. Đèn bão thắp lên sáng rực một góc sân. Cả chủ nhà lẫn tuần đinh cầm gậy gộc, giáo mác lao ra, bao vây chặt lấy khu vườn.

Chỉ mấy phút sau, gã bị tóm gọn. Những trận đòn roi, đấm đá túi bụi trút xuống lưng, xuống đầu gã. Gã ôm đầu chịu trận, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời, cũng không van xin.

Chủ nhà – một viên quan tri huyện khét tiếng hách dịch – hầm hầm bước ra, tay cầm đèn bão soi tận mặt gã, quát lớn:
– Thằng khốn nạn! Mày vào đây ăn cắp cái gì? Khai mau, không tao cho đi tù mọt gọng!

Gã ngước khuôn mặt bầm tím, đầy máu và nước mưa lên, cười nhạt, giọng thản nhiên:
– Bẩm lạy ông, con đói quá hóa liều, định vào xem có cái gì ăn được thì lấy, chứ đã kịp lấy được gì đâu ạ.

Viên tri huyện lục soát khắp người gã. Trong cái túi áo rách tả tơi, chỉ có vỏn vẹn một vài đồng xu nhỏ và một chiếc bật lửa đá lửa cũ kỹ. Không thấy vàng bạc, cũng chẳng thấy đồ đạc gì quý giá của nhà mình bị mất, viên huyện đùng đùng nổi giận, đạp gã một cái ngã nhào ra đất:
– Đồ kiếp nghèo hèn! Hóa ra là một thằng ăn cắp vặt, chưa xơ múi được gì đã bị bắt! Đuổi cổ nó ra đi, cùm nó lại ngày mai giải lên tỉnh!

Gã bị lôi xềnh xệch ra khỏi cổng. Khi chiếc cổng sắt nặng nề đóng sầm lại, gã nằm gục bên vệ đường, toàn thân đau đớn. Nhưng trong bóng tối, khóe miệng gã bỗng nở một nụ cười mãn nguyện.

Gã lén thò bàn tay rớm máu vào sâu trong lớp lót bí mật của chiếc thắt lưng vải cũ kỹ, thắt chặt lại. Ở đó, sấp tài liệu mật của Đảng – những tờ truyền đơn cách mạng kêu gọi đồng bào đứng lên khởi nghĩa – vẫn còn nguyên vẹn, khô ráo.

Gã đã cố tình giả làm một "thằng ăn cắp vặt" bị bắt, chịu một trận đòn thừa sống thiếu chết, chỉ để đánh lạc hướng lũ tay sai, giữ an toàn tuyệt đối cho chuyến giao liên quan trọng này.

Trời rạng sáng, "thằng ăn cắp" gượng đứng dậy, đi khuất vào màn sương mù mịt, tiếp tục cuộc hành trình thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thằng ăn cắp | Câu chuyện thời hoa lửa