Bài viết

Tháng Tư.

Tháng Tư, khi những chùm hoa phượng bắt đầu thắp lửa đỏ rực trên vòm lá, tôi lại thấy lòng mình chùng xuống, lắng nghe nhịp đập của thời gian. Đối với nhiều người, tháng Tư là mùa của những khởi đầu, nhưng với những ai đã đi qua "thời hoa lửa", đó là mùa của những miền ký ức không bao giờ ngủ yên.

Gia Lai09/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng ấy, chúng tôi chẳng có gì ngoài đôi mươi và một trái tim rực cháy.

Tôi còn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ con đường mòn dẫn vào đơn vị. Chúng tôi – những thanh niên vừa rời ghế nhà trường, chưa kịp vắt vai những nỗi lo toan đời thường, đã tự nguyện xếp bút nghiên để khoác lên mình màu áo xanh. Trên vai áo, bụi đường còn chưa kịp rũ sạch, nhưng đôi mắt ai cũng sáng lên một niềm tin sắt đá.

"Thời hoa lửa" không chỉ có tiếng súng, tiếng bom rơi hay những đêm hành quân vắt kiệt sức lực trên những đỉnh Trường Sơn hùng vĩ. Thời hoa lửa còn là tiếng hát vang lên át cả tiếng gầm của đại bác. Là những lá thư viết vội trên những mảnh giấy ố vàng, gói ghém cả nỗi nhớ nhà, nhớ dáng mẹ hiền và bóng dáng người thương nơi quê cũ.

Chúng tôi yêu nhau trong thời chiến cũng kỳ lạ lắm. Tình yêu không ồn ào, không hoa mỹ. Đó chỉ là cái nắm tay thật chặt trước giờ xuất quân, là gói lương khô san sẻ cho nhau trong những ngày thiếu thốn, hay là lời hứa đợi chờ mong manh giữa ranh giới sống chết. Có những người bạn của tôi, họ đã mãi mãi dừng lại ở độ tuổi mười tám, hai mươi. Họ hóa thân vào dáng hình đất nước, để lại "thời hoa lửa" dang dở cho người ở lại viết tiếp những giấc mơ hòa bình.

Đôi khi, tôi tự hỏi nếu không có những ngày tháng ấy, liệu chúng tôi có biết trân trọng giá trị của sự bình yên như bây giờ?

Ngày ấy, chúng tôi mơ về một ngày mai không còn tiếng còi báo động, mơ về những con đường không hố bom, và mơ được trở về làm những cậu học trò vô tư lự. Giấc mơ ấy, giờ đây đã thành hiện thực, nhưng nó được đánh đổi bằng cả một thế hệ không tiếc máu xương.

Giờ đây, khi đã đi qua hơn nửa đời người, tóc đã điểm bạc, mỗi khi nhìn thấy sắc đỏ của hoa phượng, tôi lại thấy mình như được trở về với "thời hoa lửa" năm xưa. Tôi thấy lại những gương mặt bạn bè, những ánh mắt tràn đầy nhựa sống, và cả những kỷ niệm thiêng liêng mà thời gian có bào mòn thế nào cũng không thể xóa nhòa.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt. Nó vẫn âm ỉ cháy trong tim mỗi chúng tôi – những người đã sống, đã yêu và đã cống hiến những gì đẹp nhất cho Tổ quốc. Để rồi hôm nay, khi nhìn những thế hệ trẻ tiếp nối, chúng tôi mỉm cười, bởi biết rằng, lịch sử đã được viết bằng máu và hoa, và sẽ mãi mãi là đóa hoa không bao giờ tàn trong lòng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn