Tháng Tư Về Bên Mẹ: Khúc Tráng Ca Từ Người Mẹ Tây Ninh
Tháng Tư về, trong cái nắng rực rỡ của vùng đất biên thùy Tân Biên,
tôi có dịp được ngồi bên chân Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi.
Ở tuổi ngoài 90, đôi mắt Mẹ đã mờ đục, nhưng ký ức về những người
con hi sinh vì Tổ quốc vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Nghe Mẹ kể, tôi lặng người vì xúc động. Gia đình Mẹ có hai người con
là liệt sĩ: anh Nguyễn Văn Nho ngã xuống trong kháng chiến chống
Mỹ, và anh Nguyễn Văn Vinh hi sinh khi bảo vệ biên giới, xây dựng
đất nước. Hai người con thuộc hai thế hệ, nhưng cùng chung một dòng
máu anh hùng và lý tưởng cao đẹp. Sự hi sinh của các anh là minh
chứng cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Với Mẹ, nỗi
đau hai lần tiễn con đi không về là một sự mất mát không gì bù đắp nổi,
nhưng Mẹ vẫn kiên cường, tự hào vì các con đã hiến dâng tuổi xuân
cho màu xanh của quê hương.
Đứng trước sự hi sinh ấy, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh
đổi bằng máu xương và nước mắt của những người Mẹ. Đó là cái giá
vô cùng đắt, nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng từng phút giây độc
lập.
Là người trẻ, tôi tự hứa sẽ sống trách nhiệm hơn để xứng đáng với
những gì các anh đã ngã xuống. Cống hiến không nhất thiết phải là
những điều lớn lao; đó là nỗ lực học tập để xây dựng quê hương Tây
Ninh giàu đẹp, là lối sống có lý tưởng, và là hành động tri ân thiết thực
đối với những gia đình có công với cách mạng.
Tháng Tư không chỉ có niềm vui chiến thắng, mà còn có những nốt
trầm từ câu chuyện của Mẹ Hợi để thế hệ sau soi lại lòng mình. Xin
cảm ơn Mẹ – người phụ nữ đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho dân
tộc Việt Nam.



