Bài viết

Thành cổ Quảng Trị (1)

Hưng Yên25/11/2025Nguyễn Phương Quỳnh (đoàn xã Việt Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“ Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi

Thành cổ rộng sao đồng đội tôi nằm chật

Mỗi tấc đất là một cuộc đời có thật

Cho hôm nay tôi đến nghẹn ngào .

Những câu thơ của Phạm Đình Lân trong bài thơ “ Tấc đất Thành Cổ “ khiến mỗi người đọc không khỏi bồi hồi , xúc động và kính phục trước sự hy sinh to lớn của những người lính trẻ trong cuộc kháng chiến Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là một trong những biểu tượng rực rỡ nhất của tinh thần anh dũng, kiên cường và ý chí sắt đá của quân và dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Thành cổ Quảng Trị là một di tích lịch sử nằm bên bờ sông Thạch Hãn, được xây dựng từ thời Nguyễn, từng là trung tâm hành chính, quân sự quan trọng của vùng đất miền Trung. Trong chiến dịch năm 1972, nơi đây trở thành điểm nóng khốc liệt nhất khi quân giải phóng ta mở cuộc tiến công chiến lược Trị - Thiên – Huế. Sau khi giải phóng thị xã Quảng Trị, ta quyết tâm giữ vững Thành cổ để làm bàn đạp cho những chiến dịch lớn tiếp theo. Địch, nhận thấy tầm quan trọng của vị trí này, đã mở cuộc phản công dữ dội nhằm chiếm lại bằng mọi giá.

Từ ngày 28/6 đến 16/9/1972, suốt 81 ngày đêm, Thành cổ Quảng Trị trở thành “chảo lửa” khủng khiếp. Máy bay Mỹ và quân đội Việt Nam Cộng Hòa trút xuống hàng vạn tấn bom đạn, biến cả khu thành và vùng sông Thạch Hãn thành biển lửa. Thế nhưng, giữa mưa bom bão đạn ấy, những người lính trẻ – nhiều người chỉ mới đôi mươi – vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Họ sống trong hầm hào chật hẹp, ăn cơm vắt, uống nước sông đỏ máu, nhưng tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” chưa bao giờ bị khuất phục.

Cuộc chiến đấu ấy là sự kết tinh của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Mỗi chiến sĩ Thành cổ là một biểu tượng của lòng quả cảm. Họ biết rõ cái chết cận kề, nhưng vẫn chọn ở lại để giữ Thành, bởi phía sau họ là quê hương, là đồng bào, là độc lập tự do của dân tộc. Họ ngã xuống, nhưng ý chí của họ thì trường tồn mãi. Như lời nhà thơ Lê Bá Dương – người từng chiến đấu ở nơi đây – viết:

“Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước,
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm.”

Sau 81 ngày đêm chiến đấu khốc liệt, Thành cổ bị bom đạn cày xới gần như hoàn toàn, nhưng cuộc kháng chiến ấy đã trở thành một mốc son chói lọi trong lịch sử chống Mỹ. Dù ta rút khỏi Thành, nhưng ý nghĩa chiến lược và tinh thần chiến đấu của quân dân ta đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của Hiệp định Paris năm 1973, buộc Mỹ phải ký kết và rút quân khỏi Việt Nam.

Ngày nay, khi đứng trước di tích Thành cổ Quảng Trị, nơi từng đẫm máu và nước mắt, mỗi người Việt Nam đều không khỏi xúc động. Hàng ngàn liệt sĩ đã mãi mãi nằm lại dưới lòng sông Thạch Hãn, để đất nước hôm nay được độc lập, hòa bình. Cuộc kháng chiến ấy không chỉ là một trận đánh trong lịch sử, mà còn là bài học vĩnh cửu về lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin tất thắng của con người Việt Nam.

Cuộc kháng chiến Thành cổ Quảng Trị là minh chứng rằng: dù trong hoàn cảnh nào, dân tộc Việt Nam vẫn luôn kiên cường đứng lên, không khuất phục trước bất kỳ thế lực nào. Máu và xương của những người lính năm xưa đã tưới đỏ đất Thành cổ, để hôm nay, ngọn cờ độc lập tung bay phấp phới. Đó là khúc tráng ca bất tử, là niềm tự hào thiêng liêng mà mỗi thế hệ chúng ta phải ghi nhớ, trân trọng và tiếp bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thành cổ Quảng Trị (1) | Câu chuyện thời hoa lửa