Thành cổ Quảng Trị
Câu chuyện thời hoa lửa 2
Bất cứ ai từng chiến đấu, bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ đều không thể quên địa danh này. Nơi đây thừng được ví là “túi bom”, là “chảo lửa” bởi sự khốc liệt của nó. Ông ngoại em từng sống và chiến đấu tại đây cũng khong phải ngoại lệ. Mỗi lần nhắc đến Thành cổ Quảng Trị, ông lại không kiềm được nước mất.
Ông em kể mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị chẳng mấy khi im tiếng bom, tiếng súng. Trên diện tích khoảng 2 ki-lô-mét-vuông của nơi đây, mặt đất ch chít hố pháo, hố bom, mìn lá, bom mìn, ngổn ngang xác xe tăng,xe tải,binh khí... trên trời,máy bay định liên tục truy sát, chốc chốc lại dội bom. Dưới đất địch cũng thường xuyên nã pháo nhằm ngăn chặn lực lượng Quân giải phóng miền Nam từ phía Bắc sông Thạch Hãn. Cả một vùng rộng lớn, cây cối bị cháy xác xơ do vũ khí và chất độc hóa học... giữa “ mưa bom,bão đạn” như vậy có biết bao nhiêu đồng đội của ông đã hy sinh nhưng riêng ông ngoại em lại may mắn trở về.
Ông em còn kể “Hồi đó, Thành cổ Quảng Trị như một chảo lửa. Dòng sông Thạch Hãn thì tràn ngập thi thể của những người lính đã hy sinh khi tuổi còn rất trẻ, máu nhuốm đỏ cả một đòn sông. Ông và đồng đội của ông dùng túi àu xanh, buộc túm vào, súng gác trên đó, mũ tai bèo đội trên đàu và bơi qua dòng sông đó. Có rất nhiều loại đạn dược bắn xuống, từ đạn pháo,hỏa lực đến lựu đạn... lúc chưa bơi qua sông thì có tới hàng ngàn người lính trẻ nhưng khi bơi sang đến bờ bên kia thì còn chưa tới cả chục người. Vì vậy nên đa số những chuyến đò sau đó ông và đồng đội thường đi vào buổi tối hơn là ban ngày. Mặc dù buổi tối không được sáng , chỉ có một chút ánh lửa từ bom, đạn mới thấy mặt nhau một chút.”
Đường Trường Sơn hay còn được gọi là đường mòn Hồ Chí Minh được ghi lại là trang lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam trong thời kì kháng chiến chống Mỹ. Chỉ bằng tinh thần thép của dân tộc Việt Nam và các dụng cụ phương tiện sơ sài, đơn giản mà quân dân ta đã mở ra con đường – mạng lưới đa tuyến liên hoàn có tổng chiều dài gần 20.000 ki-lô-mét. Đây vừa là cầu nối hậu phương lớn giữa miền Bắc và tiền tuyến lớn miền Nam, chi viện sức người và của cho tiền tuyến trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước,là điểm tựa, mắt xích lớn nối các chiến trường 3 nước Đông Dương, lại vừa là nơi những người lính cụ Hồ dũng mãnh, quả cảm,không sợ mất nước, chiến đấu hết mình về sự độc lập và tự do của đồng bào, dân tộc. Chúng ta được sống trong những năm tháng không có bom , không có đạn, không có đấu tranh như vậy là công ơn lớn lao của những người anh hùng đã không sợ khó khăn, cản trở mà cho chúng ta có cuộc sống như ngày nay.
Sau khi nghe ông kể, trong lòng em dâng lên bao cảm xúc khó tả. Em vừa xúc động, vừa tự hào, lại vừa xót xa đến nghẹn ngào. Những câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của riêng ông mà còn là một phần lịch sử đau thương nhưng vô cùng hào hùng của dân tộc. Em không thể tưởng tượng nổi giữa “mưa bom bão đạn” ác liệt ấy, ông và đồng đội đã phải trải qua những giây phút sinh tử ra sao, đã phải chứng kiến bao nhiêu mất mát để giành lại từng tấc đất cho Tổ quốc. Nghĩ đến dòng sông Thạch Hãn đỏ máu, đến những người lính trẻ mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ, em cảm thấy lòng mình buồn và xúc động vô cùng. Nhìn mái tóc đã bạc trắng vì thời gian, đôi mắt vẫn còn ánh lên nỗi đau xen lẫn niềm tự hào của ông, em càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Hóa ra, cuộc sống yên bình mà em đang có được đánh đổi bằng biết bao xương máu của thế hệ cha ông. Em càng thêm kính trọng, biết ơn ông và những người lính năm xưa – những con người đã sẵn sàng hi sinh cả tuổi xuân, thậm chí là mạng sống để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Em tự nhủ với lòng mình phải sống thật tốt, học tập chăm chỉ, rèn luyện bản thân để xứng đáng với những hi sinh cao cả ấy, để không phụ công lao của ông và bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì tương lai của đất nước hôm nay.




