Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Cuộc chiến ở thành cổ Quảng Trị

Ninh Bình22/04/2026Phạm Văn Công (Xã Ninh Cường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, khi cuộc chiến bước vào giai đoạn ác liệt, bác được lệnh hành quân vào chiến trường Thành cổ Quảng Trị, nơi đang diễn ra một trong những trận chiến khốc liệt nhất lịch sử. Bác khi ấy mang theo trong ba lô vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và niềm tin giản dị: phải giữ bằng được từng tấc đất quê hương.

Những ngày đầu đặt chân tới chiến trường, bác mới thấm hết sự tàn khốc của chiến tranh. Bầu trời gần như không có lúc nào yên tiếng bom. Đất dưới chân bị cày xới liên tục, hầm hào sụp đổ rồi lại được đào lên trong vội vã. Người lính ở đây không chỉ chiến đấu với kẻ thù, mà còn phải chiến đấu với chính sự kiệt sức, đói khát và nỗi đau mất mát. Đơn vị của bác được giao nhiệm vụ giữ một chốt quan trọng bên trong thành cổ. Mỗi ngày trôi qua là một cuộc thử thách. Đạn dược phải tiết kiệm, nước uống chia từng ngụm nhỏ. Có hôm, cả tiểu đội chỉ còn lại vài người sau một trận pháo kích dữ dội. Bác chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình, có người vừa trò chuyện buổi sáng, chiều đã không còn nữa. Nhưng giữa khói lửa ấy, tình đồng đội lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họ chia nhau từng miếng lương khô, từng giọt nước, thay nhau canh gác, động viên nhau bằng những câu nói giản dị: “Còn sống là còn giữ được chốt.” Bác vẫn nhớ như in một người đồng đội tên Hùng – người luôn nhường phần nước của mình cho anh em, và trong một trận chiến ác liệt, Hùng đã ở lại chặn địch để đơn vị rút lui an toàn. Có những đêm hiếm hoi pháo ngừng, nằm trong hầm, nhìn lên bầu trời qua một khe đất nhỏ. Bác thấy nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ những ngày bình yên chưa xa. Nhưng rồi tiếng pháo lại dội xuống, cả đơn vị lại gồng mình bám trụ. Ở nơi này, mỗi người lính đều hiểu rằng mình có thể hy sinh bất cứ lúc nào, nhưng không ai lùi bước. Trận chiến kéo dài suốt nhiều ngày đêm. Đất thành cổ thấm đẫm mồ hôi, máu và nước mắt của biết bao người lính. Bác cũng bị thương trong một trận pháo kích, nhưng sau khi băng bó sơ sài, bác quay lại vị trí chiến đấu. Với bác, rời bỏ vị trí lúc ấy đồng nghĩa với việc để đồng đội đối mặt với nguy hiểm nhiều hơn. Khi chiến dịch kết thúc, bác là một trong số ít người còn sống sót trở về từ chốt giữ. Bước ra khỏi chiến trường, bác lặng lẽ quay đầu nhìn lại Thành cổ Quảng Trị – nơi đã trở thành một phần máu thịt của đời mình nơi mà đồng đội của bác đã nằm lại với những ước mơ còn dang dở của họ.

Nhiều năm sau, khi hòa bình đã trở lại, có dịp quay lại nơi xưa Thành cổ giờ đây xanh màu cỏ, yên bình hơn, nhưng trong lòng bác vẫn vang vọng những âm thanh của quá khứ những ký ức ấy sẽ không bao giờ phai nhạt, là nơi bác và đồng đội đã chiến đấu khốc liệt nơi mà những người chiến sỹ đã giành cả thanh xuân cho lòng kiên cường, của ý chí không khuất phục – để hôm nay, đất nước được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn