THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ - LỜI HỨA DỞ ĐANG
Quảng Trị mùa hè 1972, mảnh đất Thành cổ oằn mình dưới "mưa bom bão đạn". Giữa căn hầm khét mùi thuốc súng, Lâm – người lính sinh viên lãng mạn và Tí – cậu bé giao liên 12 tuổi, chia nhau mẩu lương khô cùng lời hứa về ngày hòa bình. Lâm hẹn Tí: "Hết chiến tranh, chú dắt cháu ra Hà Nội ăn kem Tràng Tiền, dạy cháu viết những nét chữ đẹp nhất".
Thế nhưng, trận bom định mệnh chiều ấy đã xé toạc bầu trời. Lâm không chút do dự lấy thân mình che chắn cho Tí khi quả bom tọa độ rơi ngay cửa hầm. Khói bom tan đi, người chiến sĩ trẻ mãi mãi nằm lại. Trong túi áo ngực thấm đẫm máu tươi, bức thư viết dở gửi mẹ nhòe đi dòng chữ cuối: "Mẹ ơi, con sẽ về...".
Tại Thành cổ Quảng Trị 1972, người lính sinh viên tên Lâm hy sinh khi lấy thân mình che bom cho cậu bé giao liên tên Tí. Anh nằm xuống khi lời hứa dạy Tí học chữ và bức thư gửi mẹ vẫn còn dở dang. Sự hy sinh ấy là minh chứng cho tình yêu Tổ quốc vĩ đại của thế hệ trẻ



