THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ: 81 NGÀY ĐÊM MÁU VÀ HOA – KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ
THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ: 81 NGÀY ĐÊM MÁU VÀ HOA – KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ
1. Tọa độ của "Hỏa ngục" và lòng quả cảm
Mùa hè năm 1972, mảnh đất Quảng Trị nắng cháy da người đã trở thành tâm điểm của toàn thế giới. Trong 81 ngày đêm (từ 28/6 đến 16/9/1972), thị xã Quảng Trị và khu vực Thành cổ chỉ rộng chưa đầy 6 cây số vuông phải hứng chịu một lượng bom đạn khủng khiếp tương đương với 7 quả bom nguyên tử mà Mỹ đã ném xuống Hiroshima. Người ta tính rằng, trung bình mỗi chiến sĩ tại đây phải hứng chịu hàng tấn đạn bom.
Thành cổ Quảng Trị lúc bấy giờ được ví như một "cối xay thịt" tàn khốc. Thế nhưng, giữa cái nắng lửa và mưa bom ấy, những chiến sĩ của ta vẫn kiên cường bám trụ. Họ không chỉ chiến đấu bằng vũ khí, mà chiến đấu bằng một thứ niềm tin sắt đá vào ngày thống nhất. Đa phần họ là những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi, những sinh viên ưu tú của các trường đại học tại Hà Nội đã tình nguyện gác lại trang giáo án để cầm súng bảo vệ từng tấc đất quê hương.
2. Dòng sông Thạch Hãn – Nghĩa trang không bia mộ
Nhắc đến Thành cổ Quảng Trị, không thể không nhắc đến dòng sông Thạch Hãn. Đây là con đường máu để tiếp tế lương thực và vũ khí cho Thành cổ. Đêm đêm, những người lính trẻ phải bơi qua dòng sông dưới ánh pháo sáng và làn mưa đạn của quân thù. Nhiều người đã mãi mãi nằm lại dưới đáy sông khi chưa kịp chạm tay vào bờ đất Thành cổ.
Có lẽ vì thế mà những câu thơ của cựu chiến binh Lê Bá Dương đã trở thành lời khấn nguyện đau đớn và linh thiêng nhất cho đến tận ngày nay:
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm."
Dòng sông ấy giờ đây không chỉ là một dòng chảy địa lý, mà đã trở thành một nghĩa trang không bia mộ, nơi linh hồn của những người lính trẻ hòa quyện vào sóng nước, đời đời bảo vệ sự bình yên cho Tổ quốc.
3. Những bức thư "vượt thời gian" từ lòng đất
Điều khiến ký ức Quảng Trị trở nên lay động lòng người hơn cả chính là những bức thư chưa kịp gửi. Trong túi áo của những người lính ngã xuống giữa đống đổ nát của Thành cổ, người ta tìm thấy những lá thư còn nồng mùi mực, nhuốm đỏ máu và bụi đường.
Tiêu biểu nhất là bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh (sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội) gửi về cho gia đình và người vợ trẻ. Anh viết thư khi dự cảm được sự hy sinh của mình: "Quảng Trị ngày 11/9/1972... Thôi nhé em đừng buồn, khi nào thống nhất em hãy vào Nam tìm anh... Nếu có điều kiện, em hãy cứ bước thêm bước nữa nhé". Những dòng chữ đầy trách nhiệm, đầy sự bao dung và tình yêu thiết tha ấy không hề có sự bi lụy. Đó là bản lĩnh của một thế hệ biết rõ cái chết đang cận kề nhưng vẫn bình thản đón nhận vì lý tưởng cao cả.
Những bức thư ấy, sau hàng chục năm nằm trong lòng đất lạnh, khi được tìm thấy đã trở thành những "di chúc" tinh thần vô giá, nhắc nhở chúng ta về giá trị của mỗi phút giây hòa bình hôm nay.
4. Bài học về lòng trung thành và trách nhiệm hôm nay
81 ngày đêm "Máu và Hoa" tại Thành cổ Quảng Trị đã để lại cho hậu thế một bài học lớn về sức mạnh của khối đại đoàn kết và lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với dân tộc. Họ đã lấy máu mình để tô thắm màu cờ, lấy tuổi xuân mình để đổi lấy hòa bình.
Ngày nay, là những cán bộ đang công tác tại xã Phú Hòa 1, chúng ta soi mình vào gương sáng của những người lính sinh viên năm xưa. Cuộc chiến hôm nay không còn tiếng súng, nhưng vẫn có những "Thành cổ" mới cần bảo vệ: Đó là trận địa tư tưởng trên không gian mạng, là cuộc cách mạng số đầy cam go.



