THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ: 81 NGÀY ĐÊM VÀ KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ
Trong suốt chiều dài hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, mỗi tấc đất đều mang trong mình một câu chuyện, mỗi dòng sông đều chở nặng những nỗi niềm.Nhưng có lẽ, không có nơi nào mà sự sống và cái chết, hoa và lửa, bi trang và hào hùng lại đan xen chặt chẽ như ở mảnh đất Quảng Trị mùa hè năm 1972.

Trong suốt chiều dài hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, mỗi tấc đất đều mang trong mình một câu chuyện, mỗi dòng sông đều chở nặng những nỗi niềm.Nhưng có lẽ, không có nơi nào mà sự sống và cái chết, hoa và lửa, bi trang và hào hùng lại đan xen chặt chẽ như ở mảnh đất Quảng Trị mùa hè năm 1972. Cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị không chỉ là một cột mốc quân sự mà nó đã trở thành một biểu tượng tâm linh, một khúc trang ca bất tử về khát vọng độc lập của một dân tộc chưa bao giờ biết khuất phục.
HỦY DIÊT VÀ TÁI SINH TRÊN “ TÚI BOM “ NHÂN LOẠI
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành tâm điểm của cả thế giới. Để ngăn chặn đà tiến công của quân ta và đàm phán Paris, Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã mở cuộc hành quân “ Lam Sơn 719 “nhằm tái chiếm Thành cổ. Trên một diện tích vổn vẹn chưa đầy 4 cây số vuông, kẻ thù đã dồn vào đó một hỏa lực khổng lồ .
Ước tính, trung bình mỗi chiến sĩ của chúng ta phải hứng chịu trên 100 quả bom và 200 quả đạn pháo mỗi ngày.Gạch đá cổ kính của triều Nguyễn bị tán vụn, mặt đất bị cày đi xới lại đến mức không còn một bóng cây, một ngọn cỏ nào có thể đứng vững
Người ta gọi đó là “ ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN”, là nơi mà sắt thép cũng phải tan chảy. thế nhưng, điều kì diệu đã xảy ra: giữa làn mưa bom bão đạn ấy, con người vẫn đứng mang theo quyết tâm chiến đấu, họ không chỉ chiến đấu bằng vũ khí mà họ còn chiến đấu vì niềm tin, quyết tâm và lòng yêu nước về ngày chiến

Phóng viên ảnh chiến trường Đoàn Công Tính tác nghiệp tại thành cổ Quảng Trị 1972. Ảnh: NVCC.
Điều xúc động nhất khi nhắc về 81 ngày đêm Thành Cổ chính là chân dung của những người lính. Đa số họ là những chàng trai tuổi đôi mươi, vừa rời ghế Đại Học lớn ở HN như: Bách Khoa, Tổng hợp, Sư Phạm,…Họ xếp bút nghiên bút khi ước mơ còn dang dở, mang theo lòng yêu nước vô bờ bến tiến lên phía trước vì tương lai đất nước
81 ngày đêm bảo về Thành cổ Quảng Trị đã góp phần quyết định vào thắng lợi của chúng ta bên bàn đàm phán Paris, qua đó mở đường cho chiến dịch đại thắng mùa xuân 1975.
Nơi đây dạy chúng ta biết trân trọng giá trị của sự hòa bình – một thứ hòa bình không bao giờ là miễn phí, mà được đánh đổi bằng thanh xuân và cả mạng sống của cả một thế hệ.
“ THÀNH CỔ HÔM NAY ĐÃ XANH LẠI MÀU CỎ, NHƯNG DƯỚI LỚP CỎ NON ĐẤY LÀ MÁU XƯƠNG CỦA HÀNG NGÀN ANH HÙNG LỊÊT SĨ. ĐÓ LÀ MỘT NGHĨA TRANG KHÔNG NẤM MỒ, NƠI MÀ NGƯỜI SỐNG PHẢI SOI LẠI LÒNG MÌNH, ĐỂ THẤY MÌNH CẦN PHẢI SỐNG TRÁCH NHỊÊM HƠN, CỐNG HIẾN NHIỀU HƠN”.


