THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ – MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972
MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những dấu tích của một thời hoa lửa vẫn
còn in đậm trong lịch sử dân tộc. Trong số đó, Thành cổ Quảng Trị là một
biểu tượng thiêng liêng của lòng dũng cảm và sự hi sinh. Nói đến nơi này tôi cảm nhận rõ hơn giá trị của hòa bình ngày nay và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã hi sinh vì Tổ quốc.
Trận chiến Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là một trận chiến đẫm máu và tàn ác, đã cướp đi bao nhiêu ước mơ còn dang dở của những người thanh niên trẻ. Mùa hè năm 1972, vào khoảng thời gian từ 28/6 đến 16/9, để bảo vệ quê hương, đất nước, nhiều thanh niên đã phải dừng bút cầm súng lên đường tham gia trận chiến ở độ tuổi thanh xuân. Tuổi đời này họ còn quá trẻ vào khoảng thời gian rất đẹp giống như những bông hoa vừa mới nở. Nhưng ai cũng mang trong mình một dòng hào khí đỏ rực thể hiện sự yêu nước và một niềm tin sẽ chiến thắng. Họ không ngại bom đạn mà dũng cảm bước vào chiến trường để giành lại hòa bình cho đất nước.
Năm 1972 đó vũ khí của ta còn sơ sài trong khi quân địch rất mạnh và hiện đại nhưng với lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết, quân ta đã không hề sợ bại trận. Các chiến sĩ đã chiến đấu kiên cường, dựa vào tinh thần đoàn kết
cùng niềm tin mãnh liệt rằng sẽ giành chiến thắng. Cũng chính những chiến sĩ ấy đã giữ vững Thành cổ Quảng Trị và làm nên chiến thắng vang dội và lừng lẫy. Tạo một lịch sử vĩ đại đỏ ao màu Chiến Thắng.Nhưng cái đỏ ao của sự chiến thắng ấy phải đánh đổi bằng máu của rất nhiều chiến sĩ. Quân Mỹ đã tạo nên một quá trình chiến tranh tàn ác. Số lượng chiến sĩ hi sinh lên đến 4.000 người trong số đó thanh niên ở độ tuổi 18 – 25 chiếm khoảng 65%. Trong 81 ngày đêm chiến đấu, mỗi một ngày chiến tranh quân ta có khoảng hơn 100 chiến sĩ nằm xuống. Vừa mới ngã xuống đất mẹ được một , hai ngày thì phải hứng chịu biết bao nhiêu quả bom dội xuống nơi họ nằm khiến cho tan xương nát thịt. Quân Mỹ đã thả 328.000 tấn bom xuống thành cổ của chúng ta một con số rất khủng khiếp. Thành cổ thì cao và rộng nhưng liệt sĩ nằm rất chật . Họ là những bông hoa nhưng lại là những bông hoa lửa , vừa nở ở tuổi thiếu niên thì phải hứng chịu những bom, lửa ,đạn rồi bị cháy đi tàn phai hòa mình vào với đất mẹ . Mùa hè đỏ Lửa ấy hi sinh toàn đến trẻ để lại biết bao nhiêu ước mơ còn đang dang dở và xót xa hơn là để lại niềm đau không thể nguôi ngoai trong lòng cha mẹ
Bài hát "Nỗi Đau Giữa Hòa Bình" của nghệ sĩ Hòa Minzy là một ca khúc gắn ền với trận Chiến Thành Cổ Quảng Trị được tái hiện trong bộ phim Mưa Đỏ. Ca khúc sáng tác và ra đời vào năm 2025 , cho thấy sao nửa thế kỷ hòa bình thì nỗi đau ấy vẫn trong lòng nhiều người dân Việt Nam đặc biệt hơn là những con người quê ở Quảng Trị . Được thể hiện qua lời hát : " Hòa Bình đến rồi sao? Những đứa con của tôi còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi./ hòa bình họ phải đánh đổi rất nhiều dám quyết tử để cho thế hệ trẻ hôm nay được quyết sinh . Họ cầm súng để cho chúng ta ngày nay cầm bút , Hòa bình đổi bằng bao nhiêu xương máu. Độc lập đổi bằng bao nhiêu nỗi đau" .Cho thấy trận chiến này như là một cái cối xay thịt người . Để đỡ lấy đi trong bóng tối để ta được ngắm ánh bình minh . Họ chiến đấu để đổi lấy một bầu trời yên bình , họ hy sinh để đỡ lấy Hòa Bình cho chúng ta
Khi xưa , chiến tranh họ cận kề với cái chết nhưng vẫn dũng cảm không ngại khó khăn , gian nan đánh đổi tất cả cuộc đời họ để dựng nên hòa bình ngày hôm nay . Vì thế là một mầm non tương lai còn ngồi trên ghế nhà trường tôi sẽ trao dồi kiến thức và cố gắng học tập thật giỏi để là người có ích cho xã hội góp phần xây dựng non sông đất nước và bảo vệ Tổ quốc ngày càng phát triển hơn. Nếu họ đã dám quyết tử bước vào chiến trường với lòng dũng cảm thì chúng ta ngày nay cần phải gìn giữ Hòa Bình khiến nó đẹp mãi trong tim của mỗi con người. Nếu giới trẻ ngày nay quên đi chiến tranh thì chúng ta phải dùng máu của chính mình để vẽ lại hòa bình . Để cho hòa bình còn mãi trong tim , để cho những giấc ngủ được ngon giấc thì chúng ta cần phải biết yêu thương và trân trọng những gì đang có . Ngoài ra còn phải dũng cảm đứng ra chống lại cái ác và có tinh thần đoàn kết sẽ chia với tất cả mọi người. Nhớ ơn những người có công với đất nước, họ là những bông hoa lửa nhưng hoa lửa năm 1972 nở rồi lại cháy tàn đi hoà mình với đất mẹ .Còn đối với tôi họ lại là những bông hoa lửa đỏ rực mang một niềm tự hào cho dân tộc Việt Nam vẫn mãi ở trong tim của nhiều thế hệ , nếu có người còn
nhớ đến họ thì những bông hoa ấy sẽ không bao giờ tàn đi được. Con dânViệt Nam ngày nay xin mãi khắc ghi và tri ân những vị anh hùng vĩ đại đã dựng nên một đất nước mang tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam rực rỡ oai hùng và để cho lá cờ Tổ quốc tung bay phấp phới giữa bầu trời hòa bình



