Thánh Gióng
Ngày xửa ngày xưa, ở làng Gióng có một cậu bé lạ kỳ, đã ba tuổi mà vẫn không biết đi, không biết nói, chỉ biết nằm yên im nơi nào đó.
Khi giặc Ân từ phương Bắc xâm lấn, nhà vua gửi sứ giả đi khắp nơi tìm người hùng cứu nước. Nghe thấy thông báo, cậu bé bỗng nhiên biết nói. Cậu yêu cầu mẹ gọi sứ giả đến và nói: 'Hãy về báo với nhà vua rằng, hãy đúc cho tôi một con ngựa sắt, một bộ giáp sắt, một chiếc nón sắt. Tôi sẽ đánh tan lũ giặc'.
Từ khi gặp sứ giả, cậu bé đã nhanh chóng trưởng thành. Cơm ăn không bao giờ đầy, quần áo mới may xong đã chật. Mẹ cậu không đủ thức ăn, cả làng phải cống hiến thức ăn để nuôi cậu.
Khi nhà vua gửi đồ tới, Gióng trở thành một anh hùng mạnh mẽ. Anh mặc áo giáp sắt, đội nón sắt, cầm roi sắt, cưỡi ngựa sắt. Ngựa sắt rống lên, phun lửa, lao vào trận đấu. Anh dùng roi sắt đập kẻ thù. Dù roi sắt gãy, anh vẫn nhổ từng bụi tre bên đường để đánh tiếp. Giặc chết như chuột lạc.
Sau khi đánh bại giặc, Gióng cởi áo giáp sắt, nón sắt, bỏ lại dưới chân núi, nhìn lại quê hương một lần cuối rồi cưỡi ngựa bay lên trời. Nhân dân ghi nhớ công lao của Gióng, xây đền thờ và tôn kính anh là Thánh Gióng.



