Thánh Gióng đánh giặc Ân
Ngày xưa, ở làng Gióng có hai vợ chồng già hiền lành nhưng chưa có con. Một hôm, người vợ ra đồng thấy dấu chân rất to, bà ướm thử chân mình vào rồi mang thai. Đủ mười hai tháng, bà sinh ra một cậu bé nhưng lên ba tuổi vẫn chưa biết nói, biết cười.
Lúc ấy, giặc Ân kéo sang xâm lược nước ta. Nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Khi sứ giả đến làng, cậu bé bỗng cất tiếng nói đầu tiên: “Mời sứ giả vào đây!”. Cậu xin vua rèn ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt.
Từ đó, cậu ăn rất khỏe, lớn nhanh như thổi. Khi giặc đến, cậu vươn vai thành tráng sĩ, mặc áo giáp sắt, cưỡi ngựa sắt xông ra trận. Roi sắt gãy, Gióng nhổ tre bên đường đánh giặc. Giặc tan, Gióng cưỡi ngựa bay về trời. Nhân dân lập đền thờ để ghi nhớ công lao của ông.



