Thánh Gióng - Phù Đổng Thiên Vương
Tên gọi: Thánh Gióng (còn gọi là Phù Đổng Thiên Vương, Xung Thiên Thần Vương). Thời đại: Đời vua Hùng Vương thứ 6. Địa danh gắn liền: Làng Phù Đổng (Gia Lâm, Hà Nội) và núi Sóc (Sóc Sơn, Hà Nội). Ý nghĩa: Biểu tượng của tinh thần chống giặc ngoại xâm và sức mạnh tuổi trẻ của dân tộc Việt Nam.

1. Thông tin cơ bản
Tên gọi: Thánh Gióng (còn gọi là Phù Đổng Thiên Vương, Xung Thiên Thần Vương).
Thời đại: Đời vua Hùng Vương thứ 6. Địa danh gắn liền: Làng Phù Đổng (Gia Lâm, Hà Nội) và núi Sóc (Sóc Sơn, Hà Nội).
Ý nghĩa: Biểu tượng của tinh thần chống giặc ngoại xâm và sức mạnh tuổi trẻ của dân tộc Việt Nam.
2. _Câu chuyện lịch sử (Truyền thuyết): Câu chuyện về Thánh Gióng mang đậm màu sắc kỳ ảo nhưng phản ánh chân thực lịch sử dựng nước và giữ nước của cha ông ta:
Sự tích ra đời: Có một người đàn bà nghèo đi ra đồng thấy một vết chân rất lớn, bà đặt chân mình lên ướm thử. Không ngờ về nhà bà thụ thai và sinh ra một cậu bé. Tuy nhiên, cậu bé lên ba vẫn không biết nói, biết cười, đặt đâu nằm đấy.
_Tiếng nói đầu tiên: Khi giặc Ân sang xâm lược, nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Nghe tiếng rao, cậu bé bỗng nhiên ngồi dậy và bảo mẹ mời sứ giả vào. Câu nói đầu tiên của cậu là yêu cầu vua đúc cho một con ngựa sắt, một bộ giáp sắt và một cái gậy sắt để đi đánh giặc.
_Vươn mình thành tráng sĩ: Sau khi gặp sứ giả, Gióng ăn khỏe lạ thường, lớn nhanh như thổi. Khi giặc đến chân núi Trâu, Gióng vươn vai một cái trở thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng.
_Trận đánh đuổi giặc: Gióng cưỡi ngựa sắt, mặc giáp sắt, cầm gậy sắt xông pha trận mạc. Khi gậy sắt gãy, Gióng đã nhổ những cụm tre bên đường để quật vào quân thù. Giặc tan tác, Gióng cưỡi ngựa đến chân núi Sóc, cởi bỏ giáp sắt rồi cả người lẫn ngựa bay về trời.
_Dấu tích để lại: Người xưa truyền lại rằng những ao hồ liên tiếp ở vùng Gia Lâm, Sóc Sơn là vết chân ngựa của Gióng, còn những bụi tre ngà có màu vàng óng là do bị lửa của ngựa sắt phun vào mà thành


