THÀNH LUỸ BẤT KHUẤT - NGUYỄN TRI PHƯƠNG
Anh hùng Nguyễn Tri Phương đã bảo vệ Đà Nẵng trước cuộc tấn công của thực dân Pháp năm 1858
Kính thưa các bạn,
Mỗi lần đọc về lịch sử dân tộc, tôi luôn tự hỏi:
Điều gì đã giúp cha ông ta có thể đứng vững trước những kẻ thù mạnh hơn gấp nhiều lần?
Phải chăng đó là lòng yêu nước?
Hay là tinh thần:
“Thà hy sinh chứ không chịu mất nước”?
Và rồi, khi tìm hiểu về những ngày đầu thực dân Pháp xâm lược nước ta tại Đà Nẵng, tôi đã thật sự xúc động trước câu chuyện của vị anh hùng Nguyễn Tri Phương — người đã dùng cả cuộc đời mình để giữ từng tấc đất quê hương.
Năm 1858.
Buổi sáng ngày 1 tháng 9, biển Đà Nẵng không còn bình yên nữa.
Từng cơn sóng lớn dập vào bờ như báo hiệu một điều dữ sắp xảy ra. Ngoài khơi, những chiến hạm khổng lồ của liên quân Pháp – Tây Ban Nha chậm rãi tiến vào cửa biển.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trên tàu, đại bác đen ngòm chĩa thẳng về phía đất liền.
Người dân ven biển hoảng hốt.
Nhiều người chưa từng nhìn thấy những con tàu bằng sắt lớn đến như vậy.
Rồi bất ngờ…
“ĐÙNG!!!”
Tiếng đại bác đầu tiên vang lên xé toạc bầu trời.
Khói lửa bùng lên dữ dội. Đất đá tung mù mịt. Tiếng trẻ con khóc, tiếng người gọi nhau chạy loạn hòa lẫn với tiếng súng khiến cả vùng biển chìm trong hỗn loạn.
Ngày hôm ấy, thực dân Pháp chính thức nổ súng xâm lược Việt Nam.
Họ tin rằng chỉ cần vài ngày là có thể chiếm được Đà Nẵng, biến nơi đây thành bàn đạp để thôn tính cả đất nước ta.
Trong lúc nguy nan ấy, triều đình Huế đã cử vị tướng tài giỏi Nguyễn Tri Phương vào chỉ huy mặt trận.
Khi ấy ông đã ngoài 50 tuổi.
Mái tóc đã điểm bạc vì bao năm chinh chiến.
Nhưng ánh mắt của ông vẫn sáng và cứng rắn như thép.
Tôi luôn tưởng tượng hình ảnh vị tướng già đứng trên thành lũy nhìn về phía biển lớn. Trước mắt ông là những chiến hạm hiện đại nhất phương Tây. Sau lưng ông là nhân dân, là quê hương, là đất nước.
Ông hiểu rất rõ:
Quân ta yếu hơn rất nhiều.
Quân Pháp có tàu chiến, súng trường hiện đại và đại bác có thể phá tan thành lũy từ rất xa.
Còn quân dân ta chỉ có những khẩu súng cũ kỹ, giáo mác thô sơ và lòng yêu nước.
Nhiều người bắt đầu lo sợ.
Có người nghĩ rằng chúng ta không thể thắng nổi.
Nhưng Nguyễn Tri Phương vẫn bình tĩnh nói:
“Không thắng bằng súng đạn thì thắng bằng lòng người.”
Câu nói ấy khiến tôi vô cùng xúc động.
Bởi trong thời khắc tưởng chừng tuyệt vọng nhất, ông vẫn không hề nghĩ đến việc bỏ cuộc.
Ngay lập tức, ông cho quân đào hào, đắp lũy, dựng phòng tuyến quanh Đà Nẵng. Ông không chọn cách lao quân ra đối đầu trực diện với đại bác Pháp, vì ông biết như vậy sẽ chỉ khiến binh lính hy sinh vô ích.
Ông chọn cách cầm chân quân địch.
Ngày qua ngày, quân dân ta kiên cường chiến đấu giữa khói lửa.
Dưới cái nắng khắc nghiệt miền Trung, lính Pháp dần kiệt sức. Họ thiếu nước sạch, thiếu lương thực. Bệnh tật bắt đầu lan rộng trong doanh trại.
Điều mà đại bác không làm được, thì ý chí của con người Việt Nam lại làm được.
Có một đêm mưa lớn, quân Pháp bất ngờ mở cuộc tấn công dữ dội vào phòng tuyến của ta.
Tiếng đại bác vang trời.
Đất rung chuyển.
Khói súng phủ kín cả chiến trường.
Nhiều binh sĩ trẻ run sợ trước làn đạn dữ dội. Có người bị thương vẫn cố bò dậy tiếp tục chiến đấu.
Giữa lúc nguy cấp ấy, Nguyễn Tri Phương mặc áo trận, cưỡi ngựa đi thẳng ra chiến tuyến.
Bom đạn vẫn nổ quanh ông.
Cái chết dường như chỉ cách vài bước chân.
Nhưng vị tướng già ấy vẫn hiên ngang tiến lên.
Ông nhìn những người lính trẻ rồi lớn tiếng:
“Sau lưng các anh là non sông đất Việt!
Còn một người cũng phải giữ thành!”
Khoảnh khắc ấy khiến những người lính đang dao động bỗng như bừng tỉnh.
Họ siết chặt vũ khí.
Họ đứng dậy tiếp tục chiến đấu.
Bởi họ hiểu rằng:
Nếu hôm nay lùi bước, quê hương sẽ mất.
Cuộc chiến kéo dài nhiều tháng trời.
Điều mà quân Pháp từng cho là “đánh nhanh thắng nhanh” đã trở thành thất bại đầu tiên của họ trên đất Việt Nam.
Cuối cùng, quân Pháp buộc phải thay đổi kế hoạch và rút bớt lực lượng khỏi Đà Nẵng.
Kính thưa các bạn đọc,
Có thể ngày hôm nay chúng ta không còn nghe thấy tiếng đại bác năm xưa nữa.
Nhưng mỗi khi nhắc đến Đà Nẵng, tôi vẫn nhớ đến hình ảnh vị tướng già Nguyễn Tri Phương hiên ngang giữa khói lửa chiến tranh.
Ông không chỉ giữ thành.
Ông còn giữ niềm tin cho cả dân tộc Việt Nam trong những ngày đen tối nhất.
Câu chuyện ấy giúp tôi hiểu rằng:
Sức mạnh lớn nhất của dân tộc ta không nằm ở vũ khí, mà nằm ở lòng yêu nước và tinh thần không bao giờ khuất phục.
Và có lẽ chính tinh thần:
“Một tấc không lui”
đã giúp dân tộc Việt Nam vượt qua biết bao cuộc chiến tranh để có được hòa bình hôm nay.
Tôi xin chân thành cảm ơn các bạn đã đọc.



