Thanh niên xung phong Thủ Dầu Một "Phú Lợi căm thù"

Đoàn Thị Liên (1944–1966) là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, nguyên Trung đội trưởng Đại đội 112 Thanh niên xung phong Thủ Dầu Một "Phú Lợi căm thù". Chị đã anh dũng hy sinh trong khi cứu thương binh tại chiến trường đường 13 (cầu Cần Lê) ngày 10/7/1966. Tinh thần quả cảm và câu nói bất hủ "Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai" đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, ý chí chiến đấu và sự hy sinh cao cả của tuổi trẻ Việt Nam.
Đoàn Thị Liên – Người nữ anh hùng lấy thân mình che chở đồng đội
Mỗi dân tộc đều có những con người đã dùng tuổi xuân và cả cuộc đời mình để viết nên trang sử vẻ vang của đất nước. Đối với Bình Dương, một trong những tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu quả cảm chính là nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đoàn Thị Liên. Câu chuyện về chị không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh gian khổ mà còn là bài học sâu sắc về lòng dũng cảm, tinh thần hy sinh và tình đồng chí thiêng liêng.
Đoàn Thị Liên sinh năm 1944 trong một gia đình nông dân nghèo ở ấp 1, xã Chánh Phú Hòa, huyện Bến Cát, tỉnh Thủ Dầu Một (nay thuộc tỉnh Bình Dương). Lớn lên giữa những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, chị sớm chứng kiến cảnh người dân bị áp bức, quê hương bị bom đạn tàn phá. Chính điều đó đã hun đúc trong chị lòng yêu nước và ý chí đứng lên đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.
Năm 1963, khi mới mười chín tuổi, chị rời gia đình tham gia hoạt động cách mạng trong đội du kích xã Chánh Phú Hòa. Với sự gan dạ, nhanh nhẹn và tinh thần trách nhiệm cao, chị được tín nhiệm giữ chức Xã đội phó. Đầu năm 1965, chị được giao chỉ huy một trung đội thanh niên dân công hỏa tuyến phục vụ chiến đấu tại chiến trường tỉnh nhà. Đến ngày 1/12/1965, chị chính thức trở thành Trung đội trưởng Đại đội 112 Thanh niên xung phong Thủ Dầu Một mang tên "Phú Lợi căm thù".
Trong ký ức về những năm tháng ấy, trận đánh trên đường 13 tại cầu Cần Lê vào mùa mưa năm 1966 luôn được nhắc đến như một biểu tượng của lòng quả cảm. Khi Sư đoàn 9 phối hợp cùng Trung đoàn 6 mở trận đánh chặn đoàn xe cơ giới Mỹ, chị Liên đang bị sốt nặng. Đồng đội khuyên chị ở lại điều trị, nhưng chị kiên quyết xin được ra trận. Với chị, nhiệm vụ và đồng đội luôn được đặt lên trên sức khỏe của bản thân.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Bom đạn dội xuống liên tục, xe tăng, máy bay phản lực, trực thăng vũ trang và pháo binh của địch không ngừng bắn phá. Giữa khói lửa mịt mù, nhiều chiến sĩ bị thương nằm rải rác trên chiến trường. Không quản hiểm nguy, chị Đoàn Thị Liên cùng đồng đội nhiều lần bò dưới làn đạn để tìm kiếm và đưa thương binh về nơi trú ẩn.
Sau khi cõng được hai thương binh về hầm an toàn, chị tiếp tục chuẩn bị quay lại chiến trường thì bất ngờ một mảnh pháo găm vào lưng. Mặc cho vết thương đau đớn, chị vẫn lớn tiếng động viên đồng đội:
"Chị em xông ra trận địa cõng thương binh về hầm, nhanh lên!"
Nén đau, chị tiếp tục trườn về phía hầm trú ẩn và dõng dạc hô vang câu nói đã đi vào lịch sử:
"Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai."
Ngay sau lời nói ấy, một chiếc máy bay địch lao xuống ném bom. Không chút do dự, chị dùng chính thân mình che kín miệng hầm để bảo vệ những thương binh và đồng đội bên trong. Quả bom phát nổ dữ dội. Chị trúng nhiều mảnh đạn và anh dũng hy sinh vào ngày 10/7/1966, khi mới tròn 22 tuổi. Tuổi xuân của chị khép lại giữa chiến trường với bao ước mơ còn dang dở, nhưng sự hy sinh ấy đã trở thành biểu tượng bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Để ghi nhận những cống hiến to lớn ấy, Đảng và Nhà nước đã truy tặng chị Huân chương Thành đồng hạng Ba và danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đặc biệt, câu nói bất hủ của chị: "Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai" đã trở thành lời thề thiêng liêng của nhiều thế hệ Thanh niên xung phong và lực lượng vũ trang trong những năm kháng chiến.
Đối với tôi, câu chuyện về nữ anh hùng Đoàn Thị Liên không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là nguồn động lực để mỗi người trẻ hôm nay sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước. Trong thời bình, chúng ta không còn cầm súng ra chiến trường, nhưng có thể tiếp nối tinh thần ấy bằng việc học tập, lao động, rèn luyện đạo đức và cống hiến cho xã hội.
Là một giáo viên mầm non, tôi càng nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước, lòng biết ơn các anh hùng liệt sĩ và niềm tự hào dân tộc. Những câu chuyện như của chị Đoàn Thị Liên sẽ giúp các em nhỏ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước. Đó cũng là động lực để mỗi người sống nhân ái, đoàn kết và nỗ lực xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Dù thời gian đã lùi xa gần sáu mươi năm, nhưng hình ảnh người nữ Trung đội trưởng Thanh niên xung phong dùng thân mình che chở đồng đội vẫn mãi là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước Việt Nam. Tên tuổi Đoàn Thị Liên sẽ luôn được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, ghi nhớ như một đóa hoa bất tử nở rực giữa thời hoa lửa của dân tộc.
Sự hy sinh anh dũng của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đoàn Thị Liên đã góp phần tô thắm truyền thống yêu nước và chủ nghĩa anh hùng cách mạng của dân tộc Việt Nam. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và câu nói bất hủ "Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai" vẫn luôn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.
Là thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, chúng ta càng thêm trân trọng những hy sinh to lớn của các anh hùng liệt sĩ. Mỗi người cần không ngừng học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm, cống hiến cho quê hương, đất nước bằng những việc làm thiết thực. Đó cũng là cách để tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha anh và gìn giữ những giá trị cao đẹp mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương để vun đắp.
"Tự hào về người nữ anh hùng của quê hương Bình Dương, tôi sẽ luôn nỗ lực góp phần giáo dục thế hệ trẻ biết yêu nước, biết ơn lịch sử và sống xứng đáng với những hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh."



