THÀNH PHỐ ĐỔI MÀU CỜ (1)
Khoảnh khắc Sài Gòn đổi màu cờ – từ lá cờ cũ sang lá cờ giải phóng – là giây phút lịch sử khắc sâu trong ký ức người lính. Đó không chỉ là thay đổi biểu tượng, mà là sự chuyển mình của cả một thời đại.
Tôi còn nhớ như in buổi trưa lịch sử ấy, khi lá cờ giải phóng được kéo lên tung bay trên nóc các tòa nhà lớn ở Sài Gòn. Khoảnh khắc đó, cả thành phố như nín thở rồi vỡ òa. Màu cờ mới không chỉ phủ lên những mái nhà, những con đường, mà còn phủ lên cả tâm hồn của bao con người – đánh dấu sự kết thúc của một chế độ và sự bắt đầu của một kỷ nguyên mới.
Trước đó, chúng tôi đã trải qua những giờ phút căng thẳng đến nghẹt thở. Mỗi bước tiến vào thành phố là từng bước đi trên lằn ranh sinh tử. Nhưng khi cánh cổng cuối cùng bị hạ, khi bộ đội tiến vào làm chủ hoàn toàn tình hình, tôi nhìn lên bầu trời Sài Gòn – lần đầu tiên thấy lòng mình nhẹ đến vậy. Bầu trời xanh, nắng rực rỡ, không còn tiếng đạn, chỉ còn tiếng reo mừng vang dội. Và rồi khi lá cờ giải phóng được kéo lên, tôi cảm giác như cả đất nước đang cùng nín lặng để chứng kiến giây phút này.
Thành phố đổi màu cờ – nhưng không chỉ là đổi lá cờ trên đỉnh nóc. Đó là sự thay đổi trong ánh mắt người dân. Từ lo âu, sợ hãi, từ ngập ngừng, họ dần chuyển sang tin tưởng, xúc động rồi hòa vào dòng người chào đón chiến thắng. Có những cụ già run run chìa tay ra, nắm lấy tay chúng tôi mà nói chỉ được hai tiếng: “Cảm ơn!”. Có những người phụ nữ bật khóc vì từ nay con cái họ không còn phải sống trong bom đạn. Có những đứa trẻ nhìn lá cờ tung bay mà cười rạng rỡ, dù chưa hiểu hết ý nghĩa nhưng vẫn cảm nhận được đây là điều thiêng liêng.
Với người lính như tôi, nhìn thành phố đổi màu cờ là nhìn thấy kết tinh của bao máu xương. Sau lá cờ là chiến công của biết bao đơn vị, là sự hy sinh thầm lặng của lực lượng biệt động, cơ sở nội thành, của những người dân đã nuôi giấu cán bộ, che chở cho cách mạng. Lá cờ bay trong gió như mang theo linh hồn của những người đã ngã xuống. Tôi tin rằng ở nơi nào đó, họ cũng đang nhìn thấy.
Nhưng khi thành phố đổi màu cờ, chúng tôi cũng hiểu rằng trách nhiệm mới bắt đầu. Giải phóng xong mới chỉ là bước đầu. Xây dựng một thành phố, một cuộc sống mới cho hàng triệu con người mới là thử thách thật sự. Sài Gòn từ hôm ấy không chỉ đổi cờ, mà còn đổi cả vận mệnh.
Đến bây giờ, đã nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhìn thấy lá cờ ấy tung bay, tôi vẫn bồi hồi như ngày đầu tiên. Thành phố hôm nay đông đúc hơn, hiện đại hơn, nhộn nhịp hơn. Nhưng với tôi, Sài Gòn mãi mãi là thành phố đã từng chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử vĩ đại – khoảnh khắc đổi màu cờ, đổi số phận, đổi cả tương lai.



