Khác

THÁP BỐN SƯ LIỆT SĨ (CÙ LÀ)

Tháp bốn vị sư liệt sĩ là một công trình tưởng niệm linh thiêng, được xây dựng để ghi nhớ công lao và sự hy sinh của bốn vị sư trong thời kỳ đấu tranh vì hòa bình và độc lập dân tộc. Không chỉ mang giá trị lịch sử, nơi đây còn là điểm đến tâm linh, thể hiện lòng tri ân sâu sắc của người dân đối với những người đã cống hiến trọn đời cho đạo pháp và đất nước.

An Giang24/04/2026Mr. Bảo (Đoàn xa Châu Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 10 tháng 6 năm 1974, là ngày đấu tranh chống Ngụy quyền Sài Gòn đàn áp sư sãi và đồng bào Phật tử Khmer, ngày ấy đã đi vào lịch sử dân tộc Việt Nam.

Sau Têt Mậu Thân 1968, quân và dân miền Nam tiếp tục nối dậy khăp nơi, "Quân đội Việt Nam cộng hòa" thất bại nặng nề. Tống thống Nguyễn Văn Thiệu phát "Lệnh Tông động viên" bắt sư sãi và thanh niên đi linh, ông ta thành lập cái gọi là Tông nha phát triên đông bào Việt gốc Miên, gọi tắt là Tổng nha Miên vụ, trụ sở đặt tại Cần Thơ, do Đại tá Kim Khanh làm Tổng giám đốc và Thiếu tá Sơn Thương làm Phó tổng. Tố chức này ra đời một mặt để răn đe, mặt khác để lôi kéo sư sãi và đồng bào Khmer nhẹ dạ cả tin đi theo họ.

Ở cấp tỉnh, chánh quyền Nguyễn Văn Thiệu (chánh quyền Sài Gòn) cho thành lập ly Miên vụ với bộ máy toàn là viên chức người Khmer. Ở những quận, huyện có đông đồng bào Khmer, chánh quyền Sài Gòn cho lập Ban Miên vụ. Ở Kiên Giang họ dựng Danh Xem, là trung sĩ quân đội Sài Gòn lên làm Trưởng ty Miên vụ, để lừa bịp đồng bào.

Sau khi nghe Lệnh Tổng động viên của Chính phủ "Việt Nam Cộng hòa" ban hành, các tôn giáo ở miền Nam rất hoang mang. Thượng tọa Kim Sang, Viện trưởng Viện hóa đạo Giáo hội Phật giáo Thêravađa ở Sài Gòn; Sơn Thái Nguyên, Chủ tịch cự sĩ đại diện cho người Khmer Nam bộ mời tất cả đại đức Mêkon các tỉnh miền Tây lên họp tại chùa Chanh Răng Sây ở Sài Gòn để phổ biến Lệnh Tổng động viên của "Chính phủ", có cả phái Bắc tông cũng đến dự.

Nghe xong, đại đức Mêkon các tỉnh đều phản đối, phía Phật giáo Bắc tông phản đối rất mạnh, nhất là phản đối việc buộc tu sĩ "tu trên 5 năm mới được ở tu, tu dưới 5 năm thì phải đi quân dịch".

Sau Hội nghị, Mêkon các tỉnh miền Nam rấi phẫn nộ, các tinh, thành đồng loạt đòi tách ra khỏi giáo hội Thêravada do Thượng tọa Kim Sang và Sơn Thái Nguyên lãnh đạo, vì Thượng tọa Kim Sang và Sơn Thái Nguyên đứng về phía "chính quyền Sài Gòn", hai ông là người nhận Lệnh Tổng động viên của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, trong khi các vị thượng tọa và đại đức Mêkon các tỉnh cực lực phản đối.

Tháng 10 năm 1968, Thượng tọa Thạch Ngóc ở Sóc Trăng triệu tập Đại hội sư sãi, Thượng tọa mời tất cả các vị đại đức Mêkon và đại đức trụ trị các tỉnh về họp tại Sóc Trăng để bầu lại các chức danh tôn giáo mới, Đại hội đã thống nhất lấy tên là "Giáo hội Phật giáo Khemaraknicai".

Đại hội đã bầu Thượng tọa Thạch Ngóc làm Tăng thống và Hòa thượng Danh Quân (chùa Thới Quản, Kiên Giang) làm Phó Tăng thống để lãnh đạo giáo hội.

Nhìn chung, trong thời gian này, giáo hội Khemaraknicai hoạt động rất sôi nồi, các chùa đều thay con dấu và cấp thẻ tu sĩ mới, lấy tên là "Giáo hội Phật giáo Khemaraknicai" (nay con dấu các chùa ở miền Nam vẫn còn)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn