Thầy Giáo Làng Thời Chiến – Ông Đặng Văn Phúc
Câu chuyện về ông Đặng Văn Phúc – người thầy giáo vẫn mở lớp học tạm dưới hầm trú ẩn cho trẻ em giữa bom đạn. Ông tin rằng tri thức là ánh sáng của tương lai. Dù điều kiện thiếu thốn, bảng đen chỉ là tấm gỗ, học sinh vẫn chăm chú học bài. Tấm lòng của ông đã gieo mầm tri thức cho thế hệ trẻ trong những năm tháng khó khăn nhất.
Giữa bom đạn chiến tranh, ông Đặng Văn Phúc vẫn mở lớp học tạm dưới hầm trú ẩn cho trẻ em. Ông kể: "Điều kiện dạy học vô cùng thiếu thốn. Bảng đen chỉ là tấm gỗ, phấn là đất sét, sách vở không có. Nhưng các em vẫn chăm chú học bài, hỏi tôi đủ thứ." Nhiều lần lớp học phải sơ tán vì bom đạn. "Có lúc đang giảng bài, nghe tiếng máy bay, tôi phải cho các em chạy vào hầm. Đợi bom nổ xong, chúng tôi lại quay ra tiếp tục." Ông tin rằng tri thức là ánh sáng của tương lai. "Dù bom đạn có dữ dội, chúng tôi vẫn phải giữ cho các em được học. Vì tri thức sẽ giúp các em xây dựng quê hương sau này." Nhiều học trò của ông sau này trở thành cán bộ, kỹ sư, bác sĩ.


