Thân nhân liệt sĩ, người có công

THCS Hùng Sơn_ câu chuyện thời hoa lửa 2

Câu chuyện về người anh hùng đã hi sinh

Thái Nguyên06/02/2026Ma Hải Yến (Chi đoàn trường THCS Hùng Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Tên ông được gọi trong ký ức

Tôi biết câu chuyện này qua lời kể của một người đồng đội cũ của ông Đồng Ngọc Liễn – em trai của ông ngoại tôi.
Ông cụ kể chậm, rất chậm. Mỗi câu nói như phải dừng lại để nuốt vào lòng một nỗi đau đã đi cùng ông hơn nửa thế kỷ. Ông bảo, Liễn đi lính ngay sau khi vừa cưới vợ. Đám cưới còn mùi trầu cau, cô dâu còn chưa kịp quen gọi hai tiếng “chồng ơi”, thì Liễn đã khoác ba lô lên đường. Trước lúc đi, Liễn chỉ cười, nụ cười của một người trai trẻ, rồi nói với anh em:
“Cưới rồi, giờ yên tâm đi đánh giặc.”

Vào chiến trường Quảng Trị, Liễn là người ít nói nhưng gan lắm. Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ, bom pháo dội xuống không lúc nào ngớt. Đất đá bị xới tung lên, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một hơi thở. Đồng đội kể, Liễn luôn nhận phần khó nhất, nguy hiểm nhất, những chuyến vượt sông Thạch Hãn trong đêm tối, giữa pháo sáng và đạn nổ. Có lần, sau một trận pháo dữ dội, anh em tưởng như không ai còn sống. Trong giao thông hào chật hẹp, Liễn quay sang nói rất khẽ:
“Nếu tôi có mệnh hệ gì, các anh làm ơn về nhắn với vợ tôi… là tôi thương cô ấy nhiều lắm.”

Người đồng đội dừng lại rất lâu khi kể đến đây. Giọng ông nghẹn đi, mắt đỏ hoe. Rồi trong một trận đánh ác liệt, ông Đồng Ngọc Liễn đã hy sinh. Ông ngã xuống ngay trong lòng Thành cổ Quảng Trị. Không kịp gửi lời về quê, không kịp nhìn thấy một đứa con chưa từng được sinh ra. Ông ra đi, để lại một người vợ trẻ ở hậu phương – ở lại với tuổi xuân dang dở và nỗi chờ đợi suốt một đời. Người đồng đội nói:
“Ngày hòa bình, chúng tôi trở về đủ mặt, nhưng nhà Liễn thì vắng một người. Mỗi lần nghĩ đến, tôi lại thấy mình còn nợ nó quá nhiều.”

Khi ông Liễn hy sinh, gia đình tôi mất đi một người thân ruột thịt. Ông ngoại tôi mất đi người em trai. Một mái nhà mất đi tiếng cười của người con trai trẻ. Nỗi đau ấy không ồn ào, nhưng âm thầm theo suốt năm tháng. Nhưng trong mất mát ấy, gia đình tôi vô cùng tự hào. Bởi ông Đồng Ngọc Liễn đã chọn hy sinh hạnh phúc riêng, hy sinh cả một cuộc đời chưa kịp trọn vẹn, để giữ lấy Thành cổ, giữ lấy đất nước cho hôm nay được bình yên.

Hôm nay, khi tôi đứng trước Thành cổ Quảng Trị, nghe lại câu chuyện từ người còn sống, tôi hiểu rằng: sự hy sinh của ông không chỉ là nỗi đau của riêng một gia đình, mà là niềm tự hào chung của cả dân tộc.

Chúng tôi kể lại câu chuyện này, để gọi đúng tên ông.
Để ông Đồng Ngọc Liễn không chỉ là một cái tên trong danh sách liệt sĩ, mà là một con người đã sống, đã yêu, đã hy sinh trong những mùa hoa lửa dữ dội nhất của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THCS Hùng Sơn_ câu chuyện thời hoa lửa 2 | Câu chuyện thời hoa lửa