Thế hệ trẻ
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương của nó vẫn còn hiện hữu trong ký ức và trong đôi mắt của những người mẹ Việt Nam anh hùng. Tại ấp Thạnh Trung, huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh, có một người mẹ đã bước sang tuổi xế chiều – Mẹ Phan Thị Hợi. Nhìn ngôi nhà tình nghĩa nơi mẹ đang sống, ít ai có thể thấu hết nỗi đau của người phụ nữ đã hai lần tiễn con ra trận và cả hai lần đều không có ngày trở về. Câu chuyện của mẹ chính là lời nhắc nhở sâu sắc về cái giá của hòa bình và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Đứng trước sự hy sinh vô bờ bến ấy, lòng tôi trào dâng những cảm xúc khó tả: vừa tự hào, vừa biết ơn, nhưng cũng đầy trăn trở. Tự hào vì dân tộc Việt Nam có những người con kiên trung, những người mẹ vĩ đại. Biết ơn vì mỗi tấc đất ta đang đứng, mỗi phút giây bình yên ta đang sống đều được đánh đổi bằng máu xương của cha anh. Nhưng trăn trở là bởi: “Chúng ta đã làm gì để xứng đáng với sự hy sinh ấy?”
Trong thời đại hòa bình và hội nhập, khái niệm “bảo vệ Tổ quốc” không còn chỉ gói gọn trong việc cầm súng nơi chiến trường. Với người trẻ, đó là trách nhiệm giữ gìn bản sắc văn hóa, là ý thức thượng tôn pháp luật và tinh thần cảnh giác trước những thông tin sai lệch, những thế lực chống phá trên không gian mạng. Bảo vệ Tổ quốc hôm nay là bảo vệ thành quả cách mạng, giữ gìn sự bình yên và toàn vẹn lãnh thổ bằng trí tuệ và bản lĩnh.
Bên cạnh đó, “xây dựng Tổ quốc” là một sứ mệnh lâu dài. Đất nước không thể mạnh nếu thế hệ trẻ thiếu khát vọng. Trách nhiệm của chúng ta là học tập, rèn luyện, làm chủ khoa học công nghệ để đưa Việt Nam “sánh vai với các cường quốc năm châu” như sinh thời Bác Hồ hằng mong ước. Mỗi điểm số, mỗi công trình sáng tạo, hay đơn giản là một lối sống tử tế đều góp phần xây dựng nên tương lai đất nước.
Là một người trẻ đang sống trên mảnh đất Tây Ninh giàu truyền thống cách mạng, tôi tự nhắc nhở bản thân phải luôn ghi nhớ công ơn những người mẹ như mẹ Phan Thị Hợi. Hành động thiết thực nhất hôm nay chính là nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần. Chúng ta không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng có thể chọn cách mình sống. Hãy sống sao cho xứng đáng với quá khứ hào hùng, có trách nhiệm với hiện tại và vững tin bước vào tương lai.
Giang sơn gấm vóc này là của cha ông để lại, và nhiệm vụ của chúng ta là làm cho nó ngày càng rạng rỡ hơn. Đó không chỉ là trách nhiệm, mà còn là mệnh lệnh từ trái tim của mỗi người con đất Việt.



