Cựu chiến binh

THỂ THAO TRONG ĐƠN VỊ

THỂ THAO TRONG ĐƠN VỊ

05/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỂ THAO TRONG ĐƠN VỊ

Tôi là Bùi Văn Thìn, một người lính từng có những năm tháng gắn bó với đơn vị không chỉ qua những buổi huấn luyện căng thẳng, mà còn qua những giờ thể thao rộn ràng tiếng cười. Trong ký ức của tôi, thể thao trong đơn vị không đơn thuần là rèn luyện sức khỏe, mà còn là sợi dây gắn kết đồng đội, giúp chúng tôi cân bằng tinh thần sau những ngày nhiệm vụ vất vả.

Hồi đó, điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn. Sân bãi không phải lúc nào cũng bằng phẳng, có khi chỉ là một khoảnh đất trống được phát quang sơ sài. Dụng cụ thể thao cũng chẳng có gì nhiều. Quả bóng vá đi vá lại, xà đơn thì tận dụng từ những thân gỗ chắc. Thế nhưng, cứ đến giờ thể thao, anh em trong đơn vị lại háo hức lạ thường.

Buổi chiều, sau khi kết thúc huấn luyện, tiếng còi tập trung vang lên. Mọi người nhanh chóng thay đồ, chia nhóm. Người đá bóng, người kéo co, người tập xà, người chạy bền. Không khí bỗng khác hẳn lúc trên thao trường. Tiếng hô, tiếng cười vang lên rộn rã, xua tan đi mệt mỏi của cả ngày dài.

Tôi nhớ nhất là những trận bóng đá “cây nhà lá vườn”. Sân gồ ghề, cầu môn chỉ là hai viên gạch đặt tạm, vậy mà trận nào cũng sôi nổi. Có người chạy hùng hục, có người khéo léo chuyền bóng, có người ngã lăn ra đất rồi lại cười xòa đứng dậy. Không ai tính thắng thua quá nặng, quan trọng là được vận động và được cười cùng nhau.

Ngoài bóng đá, xà đơn, xà kép cũng là môn được nhiều anh em ưa thích. Mỗi người một mức, ai khỏe thì tập nhiều vòng, ai yếu thì tập ít, nhưng đều được động viên. Có hôm, cả tiểu đội đứng quanh, vừa đếm số lần vừa cổ vũ cho một đồng đội mới tập. Những tiếng hô “cố lên” vang đều, khiến người tập như có thêm sức.

Thể thao còn là dịp để anh em hiểu nhau hơn. Trên sân, không còn khoảng cách giữa lính cũ và lính mới. Mọi người cùng mồ hôi, cùng hơi thở gấp, cùng cười đùa. Có người ngày thường ít nói, nhưng vào giờ thể thao lại trở nên hoạt bát. Chính những khoảnh khắc ấy làm cho tình đồng đội thêm bền chặt.

Sau giờ thể thao, cả đơn vị thường ngồi nghỉ bên nhau. Áo ướt đẫm mồ hôi, mặt mũi đỏ bừng, nhưng ai cũng thấy nhẹ nhõm. Có người tranh thủ uống ngụm nước, có người xoa bóp chân tay, có người kể lại pha bóng vừa rồi. Tiếng nói cười kéo dài đến tận lúc chuẩn bị ăn cơm tối.

Với tôi, thể thao trong đơn vị không chỉ giúp rèn thể lực, mà còn giúp rèn ý chí. Những buổi chạy bền dài, những lần tập xà đến mỏi tay dạy tôi biết vượt qua giới hạn của bản thân. Quan trọng hơn, nó dạy tôi tinh thần đồng đội – khi một người mệt, cả tập thể động viên; khi một người tiến bộ, cả đơn vị cùng vui.

Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần ra sân chạy bộ hay đá bóng cùng bạn bè, tôi lại nhớ đến những buổi chiều ở đơn vị năm xưa. Nhớ sân đất, nhớ quả bóng cũ, nhớ tiếng cười vang giữa doanh trại. Thể thao trong đơn vị, với tôi, là một phần ký ức rất đẹp – nơi mồ hôi hòa với tiếng cười, nơi gian khổ được xua tan bằng tinh thần đoàn kết của những người lính trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THỂ THAO TRONG ĐƠN VỊ | Câu chuyện thời hoa lửa