Cựu chiến binh

Thép Đỏ Hòn Đất

Trong 78 ngày đêm tử thủ chảo lửa Hòn Đất năm xưa, người lính pháo binh Lê Văn Huyện cùng đồng đội đã trải qua những tháng ngày gian khổ tột cùng. Bị một trăm chiếc xe tăng địch bao vây hòng cắt đứt lương thực, anh em chỉ cầm cự qua ngày bằng đĩa rau muống luộc và củ chuối chát xít. Thế nhưng, từ trận địa, những nòng pháo vẫn hiên ngang gầm thét, giáng trả quân thù dọc mặt lộ Tri Tôn. Đỉnh điểm ác liệt là ngày 22 tháng 10 năm 1969. Khi một đại đội địch dùng thang dây tụt xuống từ vách núi để bao vây, ông Huyện đã dũng cảm lao lên, liên tiếp ném những quả lựu đạn ở cự ly chưa đầy mười mét, tiêu diệt hơn chục tên giặc để chặn đứng đợt tấn công điên cuồng suốt cả ngày trời. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, ông bị thương nặng ở bắp giò và được đồng đội kè nhau rút lui an toàn. Trái lựu đạn cận chiến và vết thương năm xưa chính là minh chứng hùng hồn cho ý chí sắt đá, lòng quả cảm vô song và bản hùng ca bi tráng của người lính giữa khói lửa chiến tranh.

An Giang25/08/2026Nguyễn Tuyết Giao (Đoàn xã Đông Thái)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thép Đỏ Hòn Đất

Chiến tranh qua đi, nhưng trong tâm trí những người lính pháo binh Tiểu đoàn 616 năm xưa, ký ức về 78 ngày đêm tử thủ trên ngọn Hòn Đất mãi mãi là một khúc tráng ca đẫm máu và hào hùng.

Lê Văn Huyện sinh năm 1950, là người con của vùng đất An Biên kiên cường. Mang trên mình tuổi trẻ rực lửa, ông cùng đồng đội từ khắp các ngả đường An Biên, Gò Quào, Giồng Riềng, Vĩnh Thuận cùng hội tụ về đây, sát cánh chiến đấu nơi chảo lửa Hòn Đất. Khi ấy, một trăm chiếc xe tăng của địch bao vây kín đặc bốn bề, chặt đứt toàn bộ đường tiếp tế lương thực. Khói bom súng đạn mịt mờ, anh em bộ đội phải kiên cường cầm cự bằng những bữa cơm độn củ chuối chát xít và đĩa rau muống luộc qua loa qua ngày. Bị vây hãm, đói khát, nhưng những nòng pháo của đơn vị ông vẫn gầm thét, giáng những đòn chí mạng vào đội hình xe tăng địch đậu dọc mặt lộ Tri Tôn.

Đỉnh điểm của sự khốc liệt diễn ra vào ngày 22 tháng 10 năm 1969. Lúc ấy, tình thế ngàn cân treo sợi tóc: từ trên đỉnh hòn, một đại đội địch tràn xuống, kết hợp với lực lượng bao vây bên ngoài tổng công kích. Chúng thả thang dây bám theo những khối đá lớn để trườn xuống vây hãm trận địa.

Không chút do dự, giữa làn đạn rít gào, người pháo thủ Lê Văn Huyện vùng lên. Ông rút chốt, ném thẳng những quả lựu đạn cận chiến vào đám giặc đang bám thang dây leo xuống. Một tiếng nổ xé gió vang lên, hơn chục tên địch tử vong ngay tại chỗ. Tụi giặc vẫn liều lĩnh dồn quân định tràn xuống tiếp, khoảng cách lúc bấy giờ chưa đầy mười mét – tầm sát thương tính bằng giây và hơi thở. Lại một lần nữa, ông rút lựu đạn, gạt bỏ sinh tử để chặn đứng làn sóng tấn công điên cuồng của chúng suốt một ngày trời.

Cuối cùng, trước hỏa lực át liệt và biển người của kẻ thù, đơn vị tiểu đội rút dần. Nhưng định mệnh đã để lại dấu ấn khi ông bị thương nặng ở bắp giò trong trận chiến giáp lá cà ấy. Dưới làn đạn chằng chịt, những người đồng đội đã ôm lấy ông, kè nhau lùi về tuyến sau băng bó.

Hòn Đất ngày ấy đã nhuốm máu của biết bao người lính trẻ, và vết thương trên chân ông Huyện chính là huy chương bằng xương bằng thịt, khắc ghi một thời hoa lửa kiêu hùng, không lùi bước trước tử thần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn