THÉP RÈN TRONG NGỤC TỐI, NGÁT HƯƠNG THỜI HOA LỬA

THÉP RÈN TRONG NGỤC TỐI, NGÁT HƯƠNG THỜI HOA LỬA
Có những buổi chiều bình yên, ngồi lắng nghe tiếng gió xào xạc bên rặng cây ở tổ dân phố Ninh Phú, phường Hòa Thắng, tôi chợt nhận ra nền độc lập, tự do hôm nay được kết tinh từ máu, mồ hôi và ý chí sắt đá của cả một thế hệ đi trước – những con người đã dâng trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Hôm nay, trong màu áo xanh tình nguyện, chúng tôi tìm về thăm bà Phạm Thị Lé, sinh năm 1946. Nắm lấy bàn tay đã in hằn dấu vết thời gian của người nữ chiến sĩ năm nào, nhìn vào ánh mắt cương nghị mà đôn hậu của bà ở tuổi bát tuần, sống mũi tôi lại cay cay. Đằng sau dáng hình nhỏ nhắn ấy là cả một thiên anh hùng ca về lòng quả cảm và khí tiết rực sáng giữa chốn lao tù khốc liệt.
Giữ trọn lời thề trước lằn ranh tra tấn
Sinh ra và lớn lên trong những năm tháng quê hương Hòa Thắng quằn quại dưới bom đạn quân thù, người con gái tuổi đôi mươi Phạm Thị Lé đã sớm giác ngộ cách mạng, chọn dấn thân vào phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc. Không ngại hiểm nguy, bà tham gia hoạt động bí mật, cùng đồng đội bám trụ địa bàn, làm cầu nối liên lạc và tổ chức phong trào đấu tranh chống áp bức, kìm kẹp.
Chiến tranh khốc liệt, trong một lần hoạt động, bà không may rơi vào tay giặc. Những chuỗi ngày sau đó là chuỗi ngày đối mặt với “địa ngục trần gian”. Để bẻ gãy ý chí và moi móc bí mật của phong trào cách mạng, kẻ thù đã dùng đủ mọi cực hình tra tấn man rợ, từ đòn roi sắt máu, dùi cui, điện giật cho đến những đòn tra tấn tinh thần tàn độc.
Nhưng đòn roi của quân thù dù có làm rách da rách thịt, cũng không thể nào khuất phục nổi một trái tim yêu nước nồng nàn. Nhớ lại chuỗi ngày trong ngục tối, bà bùi ngùi kể lại bằng giọng nói trầm ấm:
“Lúc bị giặc bắt và tra tấn đau đớn thể xác không sao kể xiết. Nhưng trong đầu tui lúc đó chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Thà chết chứ quyết không khai, không để cơ sở và đồng đội bị lộ. Tụi tui bảo nhau, thân xác có thể bị đày đọa, nhưng khí tiết của người cách mạng thì tuyệt đối không bao giờ được đánh mất.”
Chính ý chí sắt đá và niềm tin tuyệt đối vào ngày toàn thắng đã giúp bà cùng những người bạn tù kiên cường vượt qua chuỗi ngày giam cầm tăm tối, biến nhà tù đế quốc thành trường học cách mạng, giữ trọn tấm lòng son sắt thủy chung với Đảng, với non sông.
Nghĩa tình tri ân và sự hồi sinh nơi đất mẹ
Ngày hòa bình lập lại, non sông thu về một mối, bà trở về với đời thường cùng những di chứng thể xác do đòn roi tra tấn của quân thù để lại mỗi khi trái gió trở trời. Nhưng sự bình yên của Tổ quốc chính là liều thuốc xoa dịu mọi nỗi đau năm xưa.
Những cống hiến kiên cường của người cựu tù cách mạng năm xưa luôn được Đảng, Nhà nước và nhân dân trân trọng, ghi ơn qua các chính sách trợ cấp ưu đãi, chăm sóc y tế và thăm hỏi định kỳ. Sự quan tâm ân cần, nghĩa tình ấy là nguồn động viên to lớn, giúp những người từng cống hiến xương máu cảm thấy ấm lòng giữa cuộc sống thanh bình hôm nay.
Cầm món quà tri ân từ đôi tay những người trẻ tuổi, bà mỉm cười hiền hậu:
“Thấy quê hương mình ngày càng đổi mới, đường sá phong quang, các cháu thanh niên được học hành, rèn luyện và cống hiến cho xã hội là tui mừng nhất. Những hy sinh, đòn roi năm xưa đổi lấy nụ cười của thế hệ hôm nay là hoàn toàn xứng đáng…”
Thắp sáng ngọn lửa lý tưởng cho thế hệ hôm nay
Chiến tranh đã lùi xa, chấn song ngục tù năm xưa nay chỉ còn là ký ức, nhưng biểu tượng về khí tiết kiên trung của bà Phạm Thị Lé vẫn mãi là một bài học sống động, ngời sáng cho thế hệ trẻ. Đó là minh chứng rõ nét nhất cho chân lý: Không một thế lực bạo tàn nào có thể khuất phục được tình yêu nước và ý chí độc lập của dân tộc Việt Nam.

(Đoàn phường Hòa Thắng thăm bà Phạm Thị Lé)
Được ngồi bên bà, được nghe kể về thời hoa lửa rực rỡ mà bi tráng, tuổi trẻ chúng tôi như được tiếp thêm nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Kính chúc bà luôn dồi dào sức khỏe, an vui bên con cháu và mãi là “địa chỉ đỏ” soi đường, nhắc nhở đoàn viên thanh niên hôm nay sống xứng đáng với những hy sinh vô bờ bến của lớp người đi trước!



