THỊ TRẤN VĨNH BÌNH TRONG CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC
THỊ TRẤN VĨNH BÌNH TRONG CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC
Hiệp định Giơ-ne-vơ được ký kết là thắng lợi lớn của cả nước. Sau chín năm chiến tranh căng thẳng, khi tiếng súng ngưng nổ, nhân dân và cán bộ đều cảm thấy nhẹ nhõm. Tuy nhiên, tâm trạng của người dân và đảng viên xã Hựu Lợi sau khi học tập nội dung Hiệp định là chuẩn bị cho phương hướng đấu tranh mới: đấu tranh chính trị bằng biện pháp hòa bình đòi địch thi hành hiệp định, tiến tới tổng tuyển cử thống nhất đất nước.
Trong bối cảnh lực lượng vũ trang cách mạng phải tập kết ra miền Bắc, những cán bộ, đảng viên ở lại phải đối mặt với nhiều khó khăn khi chính quyền địch vẫn tồn tại. Tại Vĩnh Lợi, địch lập phòng mật vụ quận do Lê Kim Hùng phụ trách vào đầu năm 1957 để theo dõi, đánh bắt cơ sở cách mạng. Bọn này chuyên tổ chức mạng lưới điệp báo, ngăn chặn hoạt động của ta tại Vĩnh Lợi và các xã chung quanh; đây cũng là tiền thân của các đơn vị biệt kích sau này.
Về phía chính quyền địch, chúng đổi tên vệ binh tỉnh thành bảo an. Chi khu quân sự do thiếu úy Bắp chỉ huy đã giải thể hội đồng hương chính và lập Ủy ban hành chính xã. Ủy ban hành chính xã Vĩnh Lợi lúc bấy giờ gồm:
Trần Văn Hổ: Quyền chủ tịch kiêm tổng thư ký và ủy viên tài chính.
Nguyễn Văn Đờ-ni: Ủy viên cảnh sát kiêm ủy viên thông tin.
Võ Văn Bảo: Phụ tá tổng thư ký kiêm ủy viên hộ tịch.
Cuối năm 1956, địch giải thể tỉnh Gò Công. Việc địch phá được cơ sở của ta ở Vĩnh Lợi được chúng xem là một thắng lợi lớn vì đây là lỵ sở quận. Sau vụ này, địch nhận định ta không còn khả năng hoạt động sôi nổi như trước.
Về phía lực lượng cách mạng, do yêu cầu tình hình, một số cán bộ phải chuyển địa bàn hoạt động. Đồng chí Hai Quý chuyển vào Vĩnh Hựu, đồng chí Quang Thăng chuyển lên Sài Gòn. Tuy nhiên, đồng chí Lê Thị Son (vợ đồng chí Quang Thăng) vẫn tiếp tục bám trụ lại để phụ trách trạm giao bưu bí mật của tỉnh.


