Thiếu niên Anh hùng Nguyễn Bá Ngọc: Lấy thân mình che bom đạn cứu các em nhỏ (1952 - 1965)
Chiến tranh không chỉ có những anh hùng xông pha nơi hòn tên mũi đạn, mà còn chứng kiến những sự hy sinh vô cùng bi tráng của những tâm hồn trẻ thơ nơi hậu phương. Nguyễn Bá Ngọc (quê ở Quảng Xương, Thanh Hóa) là một thiếu niên mới 13 tuổi nhưng đã sở hữu một trái tim quả cảm và lòng nhân ái phi thường, trở thành biểu tượng chói lọi của phong trào "Nghìn việc tốt".
Năm 1965, đế quốc Mỹ điên cuồng leo thang chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân. Sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965, máy bay Mỹ bất ngờ ném bom oanh tạc dữ dội xuống xã Quảng Trung (Quảng Xương). Lúc này, người lớn đều đang ở ngoài đồng làm việc, Ngọc đang trú trong hầm nhà mình thì bất ngờ nghe tiếng khóc thét từ nhà người hàng xóm (nhà bác Khương). Một quả bom vừa rơi trúng nhà bác Khương, đất đá sụp đổ. Không một chút chần chừ sợ hãi, Nguyễn Bá Ngọc đã dũng cảm lao ra khỏi hầm, băng qua làn mưa bom bão đạn mù mịt để chạy sang cứu các em nhỏ.
Đến nơi, Ngọc thấy bạn Khương đã bị thương, ba em nhỏ là Tơ, Đơ, Thái đang gào khóc giữa căn nhà đổ nát. Ngọc lập tức dùng tấm thân nhỏ bé của mình ôm choàng lấy các em, dìu từng em xuống hầm trú ẩn an toàn. Trong lúc đang lấy thân mình che chở cho em Thái, một viên bi từ quả bom nổ sát đó đã găm trúng lưng Ngọc. Dù máu chảy ướt đẫm tấm áo, cậu bé 13 tuổi ấy vẫn cố gắng chịu đựng, che chắn cho các em cho đến khi máy bay địch bay khuất. Do vết thương quá nặng và mất nhiều máu, Nguyễn Bá Ngọc đã trút hơi thở cuối cùng vào rạng sáng ngày hôm sau. Sự hy sinh quên mình để cứu người của cậu bé 13 tuổi đã làm quặn thắt trái tim của hàng triệu người, khắc sâu vào lịch sử Đội Thiếu niên Tiền phong một tượng đài bất tử về lòng dũng cảm.



