THIẾU NỮ “THÉP” CỦA TUYẾN LỬA
Bà Trần Thị Thành – cựu thanh niên xung phong tuyến lửa 12A, từng là Đại đội phó rồi Chính trị viên Đại đội C759, đơn vị đảm nhiệm tuyến đường từ Khe Cấy đến Bãi Dinh trên tuyến lửa Trường Sơn.

Trong những năm tháng chiến tranh, tuyến lửa 12A là một trong những trọng điểm giao thông ác liệt trên tuyến Trường Sơn. Nơi đây hứng chịu hàng trăm tấn bom đạn nhằm cắt đứt con đường vận chuyển lương thực, vũ khí và lực lượng chi viện cho chiến trường miền Nam.
Giữa mưa bom, bão đạn ấy, những nữ thanh niên xung phong đã góp tuổi thanh xuân, sức lực và cả máu xương để giữ cho tuyến đường không bị tắc. Một trong những người để lại dấu ấn đặc biệt là bà Trần Thị Thành, người được đồng đội gọi bằng cái tên thân thương: “Thành thép”.
Đại đội C759 do bà Thành tham gia chỉ huy được giao bảo đảm khoảng 10 km đường từ Khe Cấy đến Bãi Dinh. Công việc của các chiến sĩ là san lấp hố bom, mở đường mới, bảo đảm cho từng đoàn xe vượt qua trọng điểm an toàn. Khẩu hiệu của đơn vị khi ấy là: “Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc.” (Báo Thanh Niên)
Một đêm năm 1966, tại khu vực Khe Ve, đối phương trút xuống khoảng 50 quả bom nổ chậm. Trong lúc kiểm tra tuyến đường, bà Thành và một cán bộ công binh bị sức ép của bom hất tung xuống đường. Ngay gần đó là một quả bom chưa phát nổ đang án ngữ tuyến giao thông.
Trước tình thế nguy hiểm, thay vì lùi lại, bà Thành quyết định đứng lên quả bom để theo dõi tình trạng của nó và báo hiệu cho đồng đội nếu có dấu hiệu nguy hiểm. Giữa tiếng bom đạn và tiếng động cơ xe, bà vẫn bình tĩnh cất tiếng hát động viên mọi người tiếp tục san lấp đường.
Khi tuyến đường tạm thời được thông, đoàn xe vượt qua an toàn. Sau đó, quả bom phát nổ, phá tung cả ngọn đồi phía sau. Chính sự gan dạ, bình tĩnh và quyết đoán trong khoảnh khắc sinh tử ấy đã khiến đồng đội gọi bà là “Thành thép” – thiếu nữ thép của tuyến lửa.
Nhưng phía sau sự kiên cường ấy là một cuộc đời trải qua rất nhiều mất mát. Năm 9 tuổi, bà mồ côi cha; 10 tuổi lại mất mẹ, để lại ba chị em phải nương tựa vào nhau trong những năm tháng chiến tranh thiếu thốn.
Năm 1965, người yêu đầu của bà hy sinh. Đến năm 1968, em gái bà là Trần Thị Thế, khi mới 17 tuổi, cũng hy sinh trên tuyến 12A. Những mất mát ấy trở thành những vết thương không thể xóa trong ký ức của người phụ nữ đã dành tuổi trẻ cho chiến trường.
Sau năm 1969, bà Thành lần lượt được giao nhiều nhiệm vụ công tác, từ làm việc tại UBND tỉnh Quảng Bình, học tập tại Hà Nội, công tác tại Trung ương Đoàn đến giữ chức Phó Chủ tịch UBND huyện Tuyên Hóa và công tác tại UBND tỉnh.
Dù chiến tranh đã lùi xa, bà vẫn dành nhiều tâm huyết cho đồng đội. Trong những năm tháng tuổi già, bà tham gia các hoạt động của Hội Cựu thanh niên xung phong và Nghĩa tình Trường Sơn, tìm gặp những đồng đội năm xưa, thăm viếng những người đã nằm lại trên chiến trường.
Câu chuyện về bà Trần Thị Thành không chỉ là câu chuyện về một người phụ nữ gan dạ trong chiến tranh, mà còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã sống, chiến đấu và cống hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


