THIẾU NỮ “THÉP” TRÊN TUYẾN LỬA 12A
“Có những con người đi qua chiến tranh bằng đôi chân trần, nhưng giữ cho cả con đường không bao giờ tắt.”
Trong kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường 12A trên Trường Sơn từng là một trong những điểm đánh phá ác liệt nhất. Đây là tuyến vận tải chiến lược chi viện cho chiến trường miền Nam, thường xuyên bị bom đạn nhằm cắt đứt mạch giao thông. Giữa khói lửa ấy, Đại đội thanh niên xung phong C759 đã bám trụ, ngày đêm san lấp hố bom, mở đường và giữ thông tuyến. Trong số những người gắn bó với tuyến đường này, bà Trần Thị Thành được đồng đội nhắc lại như một gương mặt tiêu biểu của tinh thần quả cảm.
Đoạn đường Khe Cấy – Bãi Dinh do C759 phụ trách thường xuyên chịu các đợt đánh phá dữ dội. Mỗi trận bom có thể xóa sạch đoạn đường vừa được khắc phục, buộc lực lượng thanh niên xung phong phải làm lại từ đầu trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Theo các tư liệu và ghi nhận từ những buổi giao lưu truyền thống, phương châm của đơn vị thời điểm đó là phải giữ cho tuyến đường luôn thông suốt, bởi chỉ cần gián đoạn là ảnh hưởng trực tiếp đến toàn bộ mạch chi viện chiến trường. Một trong những thời điểm ác liệt nhất được nhắc lại là năm 1966, khi khu vực Khe Ve bị đánh phá liên tục bằng bom nổ chậm. Hàng chục quả bom được thả xuống khiến tuyến đường gần như tê liệt hoàn toàn.
Trong quá trình kiểm tra hiện trường và tổ chức khắc phục, bà Trần Thị Thành cùng lực lượng công binh đã đối mặt với tình huống nguy hiểm khi xuất hiện một quả bom chưa kích hoạt nằm ngay trên đoạn đường đang cần thông tuyến gấp. Trong hoàn cảnh căng thẳng đó, theo lời kể lại trong các buổi giao lưu truyền thống thanh niên xung phong, bà vẫn cùng đồng đội giữ bình tĩnh để xử lý hiện trường, đảm bảo không làm gián đoạn tuyến vận tải. Sau khi khắc phục tạm thời, đoàn xe tiếp tục hành quân qua khu vực an toàn.
Những sự việc như vậy diễn ra không ít lần, trở thành một phần quen thuộc trong đời sống chiến đấu của lực lượng trên tuyến 12A. Không chỉ có bom đạn, tuyến 12A còn là nơi ghi dấu nhiều hy sinh của lực lượng thanh niên xung phong. Có những đồng đội ngã xuống trong lúc làm nhiệm vụ, có những đoạn đường buộc phải tiếp tục thông qua ngay sau các đợt đánh phá. Dù vậy, tinh thần chung của Đại đội C759 vẫn không thay đổi: đường còn thì người còn, nhiệm vụ phải hoàn thành bằng mọi giá. Sau năm 1969, bà Trần Thị Thành tiếp tục công tác tại địa phương và tham gia nhiều nhiệm vụ trong hệ thống chính quyền. Trong thời bình, bà tích cực tham gia Hội Cựu thanh niên xung phong, thường xuyên gặp gỡ đồng đội cũ và tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Câu chuyện về bà Trần Thị Thành và Đại đội C759 không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà là lát cắt tiêu biểu của lực lượng thanh niên xung phong Trường Sơn – những con người đã sống, chiến đấu và giữ vững tuyến đường giữa bom đạn. Ngày hôm nay, khi nhìn lại, điều còn đọng lại không chỉ là sự khốc liệt của chiến tranh, mà còn là tinh thần kiên cường, sẵn sàng đối mặt hiểm nguy để giữ mạch sống cho tiền tuyến.



