Cựu chiến binh

Thiếu Tá Nguyễn Ngọc Dương

Vĩnh Long19/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Ngọc Dương, người con trai bình dị của vùng đất Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, vẫn không thể nào quên được kỷ niệm bị thương trên chiến trường Campuchia – một ký ức hằn sâu trong tâm trí như vết sẹo chạy dài trên cánh tay trái. Hôm đó, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao gần biên giới, nơi quân Pôn Pốt thường bất ngờ tập kích. Bầu trời sáng sớm hãy còn mờ sương, gió từ cánh rừng thổi qua mang theo mùi đất ẩm và lá mục. Dương cùng đồng đội đang kiểm tra lại hầm hào, chuẩn bị bữa cơm sáng thì bất chợt những tiếng pháo đầu tiên vang lên, xé toang không gian yên bình. Anh chỉ kịp hét lên cảnh báo rồi lao xuống hầm, nhưng mảnh pháo đã kịp quệt qua vai, khiến máu tuôn đỏ thẫm áo.

Cơn đau lúc ấy buốt đến tê dại, nhưng Dương vẫn siết răng chịu đựng, cố giữ tinh thần để không làm đồng đội hoang mang. Trong tiếng nổ chát chúa và khói bụi mù mịt, anh nghe tiếng anh em gọi nhau, tiếng gào của thương binh xen lẫn với tiếng súng trả đũa của đơn vị. Anh cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng đầu óc quay cuồng, hơi thở nặng như đá đè. Một đồng đội đã kịp phát hiện ra vết thương của anh, vội quấn băng tạm rồi dìu anh vào hầm kiên cố hơn. Mặc cho máu thấm ướt băng, Dương vẫn cắn môi không kêu một tiếng, trong lòng chỉ nghĩ đến việc phải sống để còn trở về quê hương, trở về mái nhà nơi mẹ già ngày đêm ngóng tin.

Khoảnh khắc nằm trong hầm, chờ đội quân y tiếp cận, đối với anh dài như cả một đời người. Mỗi lần nghe tiếng pháo rít qua đầu, tim anh lại thắt lại, không phải vì sợ chết mà vì lo đồng đội sẽ gặp nguy hiểm. Anh nhớ như in giây phút người y tá trẻ chạy vào, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt kiên quyết, cẩn thận khâu lại vết thương cho anh giữa bom đạn còn rung chuyển mặt đất. Chính tình đồng đội ấy, sự sống chết có nhau ấy, đã giúp anh vượt qua cơn đau tê tái và giữ vững tinh thần thép của người lính Sau trận đánh hôm đó, Dương được chuyển về tuyến sau điều trị. Nằm trên cáng, anh đưa mắt nhìn cánh rừng Campuchia đang lùi dần phía sau, lòng bồi hồi khó tả. Anh biết mình chưa hoàn thành xong trách nhiệm, nhưng cũng hiểu rằng được sống là món quà lớn mà chiến tranh không phải lúc nào cũng trao cho người lính. Nhiều năm sau, mỗi khi nhìn vết sẹo trên vai, Nguyễn Ngọc Dương lại nhớ về ngày hôm ấy – một ngày đau đớn nhưng cũng đầy tự hào, bởi nó nhắc anh rằng anh đã từng sống, chiến đấu và hy sinh cho hòa bình của hai dân tộc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn