THIẾU TƯỚNG LÊ QUANG VIỄN - VỊ TƯỚNG ĐẦU TIÊN CỦA TỈNH ĐỒNG THÁP (sau giải phóng)

Hồi nhỏ tôi đã nghe ba tôi thường nhắc về ông "Chú Lê Quang Viễn ngày trước ở cùng làng mình, bây giờ làm lớn lắm đó con. Nghe đâu là chỉ huy quân đội cách mạng vùng này đó!"
Không hiểu sao dù còn nhỏ, nhưng tôi đã cảm thấy quý mến và ngưỡng mộ ông. Bởi một lẽ ông là người ở đầu vàm, còn tôi ở cuối ngọn, tự hào vì người làng Tân Dương, huyện Lai Vung tỉnh Sa Đéc mình có một người anh hùng như thế! Và từ đó cái tên "Bảy Viễn", "Tướng Viễn" cứ in đậm trong tâm trí tôi, thôi thúc tôi mong ngày được gặp ông!
Thế rồi, năm 1978 tôi vào ngành CA, nhưng mãi đến năm 1986, tôi mới được gặp ông trong một cuộc hội nghị Tổng kết công tác Công an của Ty Công an Đồng Tháp. Tôi biết ông qua lời giới thiệu trong thành phần đại biểu. Lần đầu tiên nhìn thấy ông mang hàm tướng, cương nghị, quắc thước trong bộ sắc phục quân đội, đứng lên chào đại biểu, tôi đã thấy lòng vui vui, ấm áp làm sao. Trong một phút suy nghĩ, tôi định tới gặp ông, nhưng tim cứ đập thình thịch, vì không biết ông khó hay dễ, có bắt lỗi phải gì không, nên tôi chỉ đến rót nước, chào ông rồi lặng lẽ bỏ đi.
Thế rồi như một cơ may. Một lần, tôi đang xuống phà Cao Lãnh, định qua sông sẽ đón xe về Sa Đéc. Đang đứng nhìn trời mây nước thì bất ngờ tôi thấy có người mở cửa ô tô vẫy. Tôi đi vội đến và nhận ra ông, vì hôm nay ông không mặc quân phục.
- Dạ, cháu chào chú!
Chú hỏi:
- Cô đi Sa Đéc hả? Tội vội gật đầu " Dạ!
- Vậy thì lên xe chú cho quá giang".
Hơi bối rối, tôi nói :
- Dạ, thôi được rồi chú! Để cháu đi xe đò cũng được!
Chú lại bảo:
- Xe còn rộng lên đi luôn cho tiện.
Thấy chú quá nhiệt tình, và anh tài xế cũng đã mở cửa ô tô rồi, nên tôi đành bước lên
Lên xe, tôi cứ ngồi im thin thít, dù biết chú là người cùng quê và rất muốn gặp chú, muốn hỏi thăm, nhưng khi ngồi cùng xe với chú tôi lại sợ không dám mở lời, thì bất ngờ chú hỏi:
- Quê cô ở đâu?
- Dạ, quê cháu ở xã Tân Dương, huyện Lai Vung ạ!
- Vậy à! Nhưng ở lối nào?
- Dạ rạch Cái Sơn ạ!
- Vậy à! Vậy là cùng quê với chú rồi! Hồi đó nhà chú ở đầu vàm Cái Sơn! Cô con ai ở đó?
- Dạ, cháu là cháu nội ông Tư Cho, ông thầy dạy chữ trong xóm đó chú!
Nghe nhắc ông Tư Cho thầy dạy chữ ngày xưa là ông biết. Rồi ông hỏi một số người mà thời trẻ ông có biết, nhưng đều lớn tuổi nên tôi không rành lắm.
Ông bảo: "Chú thoát ly hồi còn nhỏ lắm nên người ở quê không còn nhớ nhiều. Qua 2 cuộc chiến tranh, trở lại người thânmất hết rồi. Mấy năm trước chú có về thăm người anh ruột, nhưng bây giờ cũng không còn...
Chú còn hỏi thăm về công việc của tôi. Chú nói "Chú nhận ra cháu vì hôm hội nghị bên Công an cháu giới thiệu chương trình văn nghệ. Phong trào văn nghệ công an mạnh hơn bên quân sự. Hôm nào chú cũng sẽ cho phát triển thêm lĩnh vực này để cổ vũ tinh thần chiến sĩ".
Xe dừng lại ở Bùng binh Quang Minh (TXSĐ cũ) để tôi qua cầu Sắt Quay đến phòng Cảnh sát hình sự lấy tin viết báo". Nhìn chiếc xe khuất dần, tôi thấy lòng hạnh phúc tràn dâng, vì lần đầu tiên được đi chung xe với "Tướng Viễn". Cái tên một thời làm kẻ thù khiếp sợ, là người mà tôi trân quý và muốn gặp.
Từ chuyến đi đó và sau này có nhiều lần cần gặp ông trong công việc, tôi đã quen được thím (cán bộ Hội phụ nữ Tỉnh) và được thím mời qua nhà chơi. Nhà ông ở trung tâm của Tỉnh, nhưng rất giản dị hiền hòa. Ngôi nhà cấp 4, phía sau có mấy cây xoài và liếp rau nho nhỏ. Chú có 2 người con trai lúc đó vẫn còn đang học phổ thông.
Thế rồi, bẵng đi một thời gian, tôi nghe tin chú nghỉ hưu, rồi đường Lý Thường Kiệt nâng cấp nới rộng ra, tôi lại nghe chú cũng chuyển chỗ ở về đường Tôn Đức Thắng. Từ đó, vì công việc ngày càng nhiều nên tôi ít lên thăm chú thím. Nhưng trong lòng vẫn mong có dịp nào đó sẽ viết về những chiến công, thành tích và kỷ niệm của ông trong chiến đấu, với ước mong góp phần có thêm tư liệu lịch sử quý giá về đất và người Đồng Tháp.
Năm 2017, tôi nghỉ hưu và lại nhớ về ông, nhưng lần lược mãi vẫn chưa đến thăm ông được. Hôm nay tôi quyết định đến, thì rất buồn ông đã quên nhiều quá. Ông bảo: "Cháu muốn viết gì thì xem trong cuốn hồi ký. Tất cả chú đã ghi trong đó, giờ không nhớ gì nhiều. Cảm ơn cháu còn nhớ chú! "Giọng chú buồn buồn, ánh mắt buồn buồn, bỗng dưng tôi cũng nghẹn lời
"Một dũng tướng hiên ngang đã từng xông pha trận mạc, từng vào sanh ra tử, vượt Trường Sơn, vinh dự được gặp Bác Hồ, từng là Chỉ huy chiến đấu QK7, QK9, là Tỉnh đội trưởng tỉnh Vĩnh Long, Chỉ huy trưởng Ban chỉ huy quân sự tỉnh Đồng Tháp (1976 - 1995); từng tham gia chỉ đạo, tổ chức chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và tham gia đoàn Chuyên gia giúp nước bạn khôi phục lại đất nước; là người được phong tướng đầu tiên của tỉnh Đồng Tháp (sau giải phóng), được đơn vị nhiều lần làm hồ sơ đề nghị phong "Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân" nhưng ông không nhận, vì cho rằng "Sự nghiệp cách mạng là sự nghiệp của quần chúng. Thành tích của tôi ví như một hạt cát trên sa mạc!"
Thiếu tướng Lê Quang Viễn (Bảy Viễn) Người con của tỉnh Đồng Tháp anh hùng, càng tiếp chuyện với ông, tôi càng trân quý sự giản dị, gần gũi, chân tình của ông dành cho quê hương và lớp trẻ hôm nay. Cầu mong ông luôn khỏe mạnh sống lâu, để làm tấm gương sống cho lớp trẻ noi theo, vì đời nay đâu còn được mấy người như ông!
(Còn tiếp)
BP (9.6.2020)


