THIẾU TƯỚNG TÌNH BÁO VÀ HAI BÀ VỢ TẬP 1: MẬT LỆNH LÚC NỬA ĐÊM
THIẾU TƯỚNG TÌNH BÁO VÀ HAI BÀ VỢ TẬP 1: MẬT LỆNH LÚC NỬA ĐÊM
Năm 1954, Hiệp định Geneva được ký kết.
Giữa lúc Hà Nội đang bề bộn những cuộc chuyển giao lịch sử, một bóng người vội vã lướt đi trong đêm. Đó là Đặng Trần Đức. Trên tay ông là một tờ giấy mang mật lệnh tối cao từ tổ chức.Nhiệm vụ: Chui sâu, leo cao vào hàng ngũ địch ở miền Nam. Ngày về: Không hẹn trước. Yêu cầu: Tuyệt đối giữ bí mật với tất cả mọi người, kể cả vợ, con.Đêm hôm đó, bước chân ông nặng trịch khi đẩy cửa bước vào nhà. Dưới ngọn đèn dầu leo lét, bà Thanh, vợ ông đang ôm đứa con thơ say ngủ.Nhìn khuôn mặt bình yên của vợ, trái tim người tình báo như bị hàng ngàn mũi kim đâm thấu. Ông biết rõ, sau quyết định đêm nay của mình, người vợ hiền tần tảo này sẽ phải hứng chịu những điều tiếng.Chỉ ngày mai thôi, khi ông biến mất không dấu vết để hòa vào dòng người di cư vào Nam, xóm làng sẽ đổ dồn ánh mắt, nghi ngờ, bàn tán về phía gia đình nhỏ bé này. Bà sẽ sống một đời gục mặt với bản án không giấy trắng mực đen: "Vợ của kẻ theo giặc".Ông có thể nói ra sự thật để vợ yên lòng không? Không. Một lời rò rỉ lúc này đồng nghĩa với cái chết của chính ông và sự sụp đổ của cả một lưới tình báo chiến lược.Giữa Tổ quốc và gia đình, ông chỉ được chọn một.Đặng Trần Đức nghiến răng, giấu đi giọt nước mắt. Ông xách chiếc nải nỉ nhỏ, để lại một bức thư với những dòng chữ lạnh lùng: "Anh đi làm ăn xa...".Cánh cửa khép lại. Đặng Trần Đức đã chết. Từ giây phút ấy, một con người khác với cái tên Ba Quốc chính thức bước vào sào huyệt quân thù.Nhưng làm thế nào để ông có thể qua mặt hàng rào an ninh khét tiếng, leo lên chiếc ghế quyền lực ngay giữa Phủ Đặc ủy Tình báo Sài Gòn?



