THIẾU TƯỚNG TÌNH BÁO VÀ HAI BÀ VỢ TẬP 8: GIẢI CỨU BỘ CHỈ HUY TỐI CAO
THIẾU TƯỚNG TÌNH BÁO VÀ HAI BÀ VỢ TẬP 8: GIẢI CỨU BỘ CHỈ HUY TỐI CAO
Cầm xấp tài liệu vừa được đóng dấu "Tuyệt Mật" trên tay, nhịp tim của Nguyễn Văn Tá (Đặng Trần Đức) hẫng đi một nhịp. Bề ngoài, ông vẫn điềm nhiên nhấp ngụm cà phê nhưng bên trong là một cơn bão lửa.
Tài liệu đó là toàn bộ bản kế hoạch tác chiến chi tiết của một cuộc càn quét quy mô lớn. Mục tiêu là Xứ ủy Nam Bộ, cơ quan đầu não chỉ huy toàn bộ phong trào Cách mạng miền Nam.Và cái tên được địch khoanh đỏ, quyết tâm phải lấy mạng bằng mọi giá chính là đồng chí Mười Cúc (tức Nguyễn Văn Linh - người sau này trở thành Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam). Bọn chúng đã nắm được chính xác tọa độ hầm ngầm của ông Mười Cúc. Giờ G đã được ấn định. Lính biệt kích đang chờ lệnh để biến khu căn cứ thành bình địa.Bốn bề Phủ Đặc ủy Tình báo lúc này đặc nghẹt tai mắt của CIA và bọn phản gián. Mọi tài liệu ra vào đều bị kiểm soát chặt chẽ. Ông không thể mang bản đồ ra ngoài, cũng không thể sao chép bằng máy ảnh. Thời gian đếm ngược chỉ còn tính bằng giờ. Trễ một nhịp, toàn bộ bộ chỉ huy tối cao sẽ bị xóa sổ, lịch sử dân tộc sẽ rẽ sang một hướng khác, khó có thể lường trước được hậu quả.Lúc này, bằng trí nhớ siêu phàm (khả năng chụp ảnh bằng mắt), Ba Quốc ghim chặt vào đầu từng dòng tọa độ phức tạp, từng hướng tiến quân, số lượng phi cơ và giờ G của địch. Xong xuôi, ông kẹp hồ sơ trả lại kho lưu trữ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.Tan sở, ông Tá thong thả lái xe qua những con phố Sài Gòn đông đúc, rẽ vào một tiệm hủ tiếu quen thuộc. Trong lúc nhâm nhi ly cà phê, một mẩu giấy nhỏ xíu ghi kín những tọa độ đã được cuộn tròn, bí mật truyền tay cho người giao liên đóng vai kẻ bán vé số dạo.Ngay trong đêm, bản mật báo xé gió lao về chiến khu.Sáng hôm sau, bầu trời Nam Bộ rung chuyển bởi những trận bom rải thảm. Lực lượng quân nguỵ và cố vấn Mỹ hò reo đắc thắng vì đã bủa vây mục tiêu.Nhưng khi mũi giày của lính biệt kích đạp tung cửa hầm... tất cả chỉ là khoảng không vắng lặng. Bộ Chỉ huy Xứ ủy và đồng chí Nguyễn Văn Linh đã rút lui an toàn.Trong phòng họp tại Sài Gòn, đám tướng lĩnh địch đập bàn điên cuồng, không hiểu vì sao "con mồi" có thể bốc hơi ngoạn mục như vậy. Ngồi ở hàng ghế dưới, Nguyễn Văn Tá khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng mà lịch sử tình báo Việt Nam sẽ còn phải nhắc mãi.Những chiến công thầm lặng và vĩ đại ấy cứ nối tiếp nhau, cho đến khi bánh xe lịch sử lăn đến một khúc cua định mệnh.
Tháng 4 năm 1975, Sài Gòn rúng động. Các tướng lĩnh ùn ùn leo lên trực thăng tháo chạy. Đồng nghiệp đập cửa giục "ông Tá" mang vợ con sang Mỹ. Ông thản nhiên chốt cửa, lắc đầu khước từ.Sáng 30/4, tiếng xích xe tăng gầm rú ngoài phố. Bà Xuân ôm con run rẩy tột độ dưới gầm cầu thang, chờ đợi những điều tồi tệ nhất (Cuộc tắm máu từ quân Giải phóng - Như lời truyên truyền của Mỹ Nguỵ)Đột nhiên, ông Tá thản nhiên bước tới chiếc tủ gỗ khóa kín bao năm, lấy ra bộ quân phục Giải phóng quân và chậm rãi đội chiếc mũ cối lên đầu.Xoảng! Chiếc ly trên tay bà Xuân rơi lúc nào không biết. Bà đứng chết lặng nhìn chồng mà tim như ngừng đập.Nhưng, BÍ MẬT ĐỘNG TRỜI CHƯA DỪNG LẠI Ở ĐÓ! Sự thật về bộ quân phục chưa phải là cú sốc lớn nhất. Ngay trong khoảnh khắc lịch sử ấy, Ba Quốc đã thốt ra một sự thật thứ hai. Sự thật mà bà Xuân có lẽ chưa bao giờ và không bao giờ tìn được.
Tháng 4 năm 1975, Sài Gòn rúng động. Các tướng lĩnh ùn ùn leo lên trực thăng tháo chạy. Đồng nghiệp đập cửa giục "ông Tá" mang vợ con sang Mỹ. Ông thản nhiên chốt cửa, lắc đầu khước từ.Sáng 30/4, tiếng xích xe tăng gầm rú ngoài phố. Bà Xuân ôm con run rẩy tột độ dưới gầm cầu thang, chờ đợi những điều tồi tệ nhất (Cuộc tắm máu từ quân Giải phóng - Như lời truyên truyền của Mỹ Nguỵ)Đột nhiên, ông Tá thản nhiên bước tới chiếc tủ gỗ khóa kín bao năm, lấy ra bộ quân phục Giải phóng quân và chậm rãi đội chiếc mũ cối lên đầu.Xoảng! Chiếc ly trên tay bà Xuân rơi lúc nào không biết. Bà đứng chết lặng nhìn chồng mà tim như ngừng đập.Nhưng, BÍ MẬT ĐỘNG TRỜI CHƯA DỪNG LẠI Ở ĐÓ! Sự thật về bộ quân phục chưa phải là cú sốc lớn nhất. Ngay trong khoảnh khắc lịch sử ấy, Ba Quốc đã thốt ra một sự thật thứ hai. Sự thật mà bà Xuân có lẽ chưa bao giờ và không bao giờ tìn được.


