thời gian đó
Nguyễn Bá Công sinh năm 1948, tại xã Yên Sơn, tỉnh Phú Thọ – vùng đất trung du giàu truyền thống cách mạng, nơi mỗi con đường, bờ tre đều in dấu những năm tháng kháng chiến gian lao. Tuổi thơ của ông gắn liền với tiếng bom vọng xa, với những buổi tối cả làng tắt đèn tránh máy bay, với hình ảnh những đoàn quân hành quân qua làng trong ánh lửa bập bùng của thời chiến.
Lớn lên trong hoàn cảnh đất nước chia cắt, chiến tranh kéo dài, Nguyễn Bá Công sớm hình thành trong mình lý tưởng sống giản dị mà lớn lao: khi Tổ quốc cần, người thanh niên không được đứng ngoài. Năm tròn đôi mươi, theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, ông hăng hái lên đường nhập ngũ, tạm biệt gia đình, quê hương, mang theo trong balô là vài bộ quần áo, mấy kỷ vật nhỏ và một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
Những năm tháng trong quân ngũ là quãng đời rực lửa nhất của tuổi trẻ. Trải qua huấn luyện gian khổ, hành quân dài ngày, đối mặt với mưa bom, bão đạn, người lính Nguyễn Bá Công cùng đồng đội đã đi qua những chiến trường ác liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc. Giữa những ngày đói rét, thiếu thốn trăm bề, thứ giữ họ đứng vững chính là tình đồng chí, là lời thề son sắt với Tổ quốc và khát vọng hòa bình cháy bỏng.
Có những đêm hành quân xuyên rừng, mưa rơi ướt lạnh vai áo, có những ngày bám trụ trong hầm hào, đất đá sạt lở, tiếng pháo gầm rung chuyển mặt đất. Đồng đội có người ngã xuống, có người bị thương, để lại những khoảng trống không thể lấp đầy trong ký ức. Nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, phẩm chất người lính được tôi luyện: gan dạ, kiên cường, sống vì nhau, vì nhiệm vụ chung, không lùi bước trước hiểm nguy.
Khi đất nước bước sang trang sử mới, chiến tranh lùi xa, Nguyễn Bá Công hoàn thành nhiệm vụ, trở về đời thường. Người lính năm xưa rời quân ngũ nhưng chưa từng rời bỏ tinh thần người lính. Trở lại quê hương Yên Sơn, ông bắt đầu lại cuộc sống trong hòa bình, cần cù lao động, gắn bó với ruộng đồng, xóm làng, tham gia các hoạt động tại địa phương, luôn gương mẫu, trách nhiệm và giản dị.
Dẫu cuộc sống còn nhiều vất vả, những ký ức thời chiến vẫn theo ông suốt cuộc đời – không ồn ào, không kể lể, mà lặng lẽ như một phần máu thịt. Đó là ký ức về đồng đội đã hy sinh, về những năm tháng tuổi trẻ gửi trọn cho đất nước, về một thời “hoa lửa” không thể nào quên.
Hôm nay, khi đã bước qua nhiều mùa xuân, ông Nguyễn Bá Công vẫn là hình ảnh tiêu biểu của người lính Cụ Hồ trong đời thường: sống nghĩa tình, mẫu mực, giàu lòng yêu nước. Cuộc đời ông không cần những lời ca ngợi lớn lao, nhưng chính sự bình dị và bền bỉ ấy đã trở thành bài học quý giá cho con cháu và thế hệ trẻ – rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của biết bao người đi trước.
Thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa yêu nước, tinh thần cống hiến trong con người Nguyễn Bá Công vẫn âm thầm cháy mãi – như một chứng nhân sống của lịch sử, để nhắc nhở chúng ta biết trân trọng quá khứ, gìn giữ hiện tại và có trách nhiệm với tương lai



