Thời Hoa Lửa (1)
Thời Hoa Lửa
Năm ấy, bầu trời mùa hạ đỏ rực như một ngọn lửa khổng lồ. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” – khi những cánh phượng vĩ nở rực khắp sân trường, cũng là lúc đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.Minh khi đó chỉ là một cậu học sinh lớp 11, với ước mơ giản dị là được trở thành thầy giáo. Mỗi buổi sáng, cậu đạp chiếc xe cũ qua con đường làng, hai bên rợp bóng phượng đỏ. Tiếng ve kêu râm ran như giục giã thời gian trôi nhanh hơn.Nhưng rồi một ngày, tiếng ve không còn át được tiếng bom. Ngôi trường nhỏ của Minh phải đóng cửa. Những người bạn của cậu lần lượt lên đường nhập ngũ. Minh đứng trước cổng trường, nhìn những cánh phượng rơi mà lòng nặng trĩu.“Có lẽ mình cũng phải đi thôi,” cậu nghĩ.Ngày Minh rời làng, mẹ cậu không khóc. Bà chỉ lặng lẽ gói cho con ít cơm nắm và dặn: “Đi mạnh giỏi, rồi sẽ có ngày con trở về dưới tán phượng này.”Chiến trường không giống bất cứ điều gì Minh từng tưởng tượng. Không còn tiếng ve, không còn bảng đen phấn trắng, chỉ có khói súng và những đêm dài không ngủ. Nhưng giữa tất cả, Minh vẫn giữ trong tim hình ảnh sân trường và những cánh hoa phượng đỏ.Một lần, trong lúc trú quân, Minh nhặt được một cánh hoa phượng khô rơi bên vệ đường. Không biết bằng cách nào, nó đã theo những chuyến xe vượt qua bom đạn để đến nơi đây. Cậu cất nó vào túi áo, như một lời nhắc nhở về những ngày bình yên.Nhiều năm trôi qua, chiến tranh kết thúc. Minh trở về làng, mái tóc đã điểm bạc. Ngôi trường cũ vẫn còn đó, dưới tán phượng năm xưa.Mùa hè lại đến. Hoa phượng lại nở đỏ rực. Minh đứng lặng dưới gốc cây, mỉm cười. Những mất mát không thể nào quên, nhưng cũng chính trong “thời hoa lửa” ấy, cậu đã trưởng thành, đã sống trọn vẹn cho một thời tuổi trẻ.Và những cánh phượng vẫn rơi, như kể mãi câu chuyện của một thời không thể nào quên.



