Thời Hoa Lửa (1)
Năm ấy, bầu trời mùa hạ đỏ rực bởi những vệt khói xa xa nơi chiến tuyến. Ngôi làng nhỏ ven sông
vốn yên bình giờ chỉ còn tiếng loa phát thanh vang vọng mỗi chiều và những chuyến xe quân sự
nối nhau đi qua con đường đất đỏ.
An khi đó vừa tròn mười tám tuổi. Cậu là chàng trai gầy gò nhưng đôi mắt luôn sáng lên niềm tin
và khát vọng. Mỗi buổi sáng, An phụ mẹ gánh nước, chăm mảnh vườn nhỏ sau nhà rồi lại chạy ra
bến sông, nơi lũ trẻ trong làng thường tụ tập nghe tin tức từ những người lính trở về.
Người bạn thân nhất của An là Minh — cô gái có mái tóc đen dài và nụ cười dịu dàng như gió
sông mùa thu. Minh thường mang theo cây đàn cũ, ngồi dưới gốc phượng đầu làng hát những bài
ca tuổi trẻ. Giữa thời chiến tranh khốc liệt, tiếng hát của cô giống như chút ánh sáng nhỏ nhoi
còn sót lại giữa những ngày đầy khói lửa.
Một chiều tháng sáu, An nhận giấy gọi nhập ngũ.
Cả làng tiễn những chàng trai trẻ lên đường trong tiếng trống và tiếng khóc nghẹn ngào. Minh
đứng phía cuối hàng người, hai tay siết chặt chiếc khăn tay màu xanh đã cũ. Khi An bước đến, cô
lặng lẽ đặt chiếc khăn vào tay cậu.
“Nhất định phải trở về.”
An gật đầu. Cậu không hứa nhiều, chỉ nhìn thật lâu vào đôi mắt đang đỏ hoe của Minh rồi bước
lên xe.
Những tháng ngày nơi chiến trường khắc nghiệt hơn An từng tưởng tượng. Rừng sâu, mưa lớn,
những đêm hành quân trong tiếng bom vọng xa khiến nhiều người lính trẻ phải trưởng thành chỉ
sau vài tháng. Có những đồng đội hôm qua còn ngồi cười nói bên bếp lửa, hôm nay đã mãi nằm
lại nơi sườn đồi lạnh ngắt.
Mỗi khi nhớ nhà, An lại lấy chiếc khăn màu xanh ra nhìn. Nó đã sờn đi vì bụi đất và mưa rừng
nhưng vẫn mang theo mùi hương quen thuộc của quê nhà.
Trong những lá thư gửi về, An luôn viết:
“Ở đây gian khổ nhưng anh vẫn ổn. Khi hòa bình đến, anh sẽ lại nghe em hát dưới gốc phượng.”
Ở quê nhà, Minh tham gia đội thanh niên xung phong, ngày ngày vận chuyển lương thực và chăm
sóc thương binh. Chiến tranh khiến ai cũng phải lớn lên nhanh hơn tuổi thật của mình.
Rồi một ngày cuối năm, trận chiến lớn nổ ra nơi đơn vị của An đóng quân. Tiếng pháo dội suốt cả
đêm. Sau nhiều giờ chiến đấu, An bị thương khi cố cứu một người đồng đội mắc kẹt giữa làn đạn.
Khi tỉnh dậy trong bệnh xá dã chiến, điều đầu tiên cậu hỏi là:
“Ðơn vị... còn ai không?”
Người y tá im lặng rất lâu rồi khẽ cúi đầu.
An quay mặt nhìn ra ngoài trời. Cơn mưa rừng rơi trắng xóa. Trong khoảnh khắc ấy, cậu hiểu rằng
tuổi trẻ của mình đã thực sự đi qua giữa những tháng ngày hoa lửa.
Hai năm sau, chiến tranh kết thúc.
Ngày An trở về, ngôi làng nhỏ đã đổi khác. Con đường đất năm nào giờ phủ đầy hoa dại. Gốc
phượng đầu làng vẫn đứng đó, đỏ rực như mùa hè cũ.
Minh đang ngồi dưới gốc cây, ôm cây đàn cũ trong tay.
Khi nhìn thấy An, cô sững người vài giây rồi bật khóc.
Không ai nói gì nhiều. Sau tất cả mất mát và chia ly, việc còn được gặp lại nhau đã là điều quý giá
nhất.
Tiếng đàn lại vang lên bên dòng sông nhỏ.
Bầu trời hôm ấy trong xanh lạ thường — như thể những năm tháng đau thương cuối cùng cũng đã
khép lại, để nhường chỗ cho một mùa bình yên mới bắt đầu.



