Khác

Thời Hoa Lửa (15)

Thời Hoa Lửa

Quảng Ninh03/07/2026Quy Thị Lệ Quyên (LCĐ Khoa Sư phạm, Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy đỏ rực màu phượng vĩ. Lan vừa tròn mười tám tuổi, còn Minh nhận giấy báo lên đường nhập ngũ.

Chiều cuối cùng trước ngày chia tay, hai người ngồi bên bờ sông quen thuộc. Gió thổi nhẹ làm những cánh phượng rơi lả tả xuống mặt nước.

“Bao giờ anh về?” Lan khẽ hỏi.

Minh nhìn xa xăm: “Anh không biết. Nhưng nhất định sẽ về.”

Lan mỉm cười, cố giấu đôi mắt đỏ hoe. Cô tháo chiếc khăn tay thêu hình bông hoa nhỏ rồi đưa cho Minh.

“Anh giữ lấy.”

Minh nhận chiếc khăn, gấp cẩn thận bỏ vào túi áo ngực, nơi gần trái tim nhất.

Những năm tháng sau đó là những ngày bom đạn khốc liệt. Minh cùng đồng đội hành quân qua nhiều cánh rừng, nhiều chiến trường. Mỗi lần nhớ nhà, nhớ quê hương, anh lại lấy chiếc khăn tay ra nhìn. Hình bông hoa nhỏ đã nhạt màu theo thời gian, nhưng ký ức về cô gái tuổi mười tám vẫn nguyên vẹn.

Ở quê nhà, Lan trở thành cô giáo. Ban ngày đứng lớp, ban đêm cùng dân quân đào hầm, vận chuyển lương thực. Cô viết thư cho Minh đều đặn, dù có những lá thư chẳng bao giờ đến được nơi anh đóng quân.

Chiến tranh kết thúc vào một ngày mùa xuân.

Bến sông năm nào lại ngập sắc hoa. Lan đứng chờ, lòng thấp thỏm khi nghe tin những đoàn quân trở về.

Giữa dòng người đông đúc, một người lính bước tới. Bộ quân phục đã sờn bạc, gương mặt rám nắng nhưng nụ cười vẫn như ngày nào.

Minh lấy từ túi áo ra chiếc khăn tay cũ kỹ.

“Anh về rồi.”

Lan bật khóc.

Những cánh hoa phượng cuối mùa khẽ bay trong gió. Tuổi trẻ của họ đã đi qua giữa khói lửa chiến tranh, nhưng chính trong những tháng năm gian khó ấy, tình yêu, lòng dũng cảm và niềm tin lại nở rộ đẹp nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn