THỜI HOA LỬA (17)
THỜI HOA LỬA
Mình từng nghe về Võ Thị Sáu từ hồi còn học cấp 1, nhưng càng lớn đọc lại thì lại thấy câu chuyện của chị không chỉ là lịch sử, mà còn là một điều gì đó rất… ám ảnh và đáng suy nghĩ.
Chị Sáu sinh ra trong một gia đình bình thường ở Bà Rịa. Khi nhiều người ở tuổi đó còn đang vô tư đi học, thì chị đã bắt đầu tham gia cách mạng, làm liên lạc, quan sát tình hình cho lực lượng kháng chiến. Điều khiến mình bất ngờ nhất là lúc mới khoảng 14 tuổi, chị đã dám trực tiếp tấn công kẻ địch bằng lựu đạn. Nghe thì có vẻ như một chi tiết trong phim, nhưng đó lại là sự thật.
Sau một lần làm nhiệm vụ, chị bị bắt. Những gì chị phải chịu trong nhà tù không hề nhẹ nhàng, nhưng điều đáng nể là chị không hề khai báo hay tỏ ra sợ hãi. Có lẽ điều khiến người ta nhớ nhất chính là khoảnh khắc chị đối diện với cái chết. Khi bị đưa ra pháp trường ở Côn Đảo, chị vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ thường.
Mình đọc được rằng trước lúc bị xử bắn, chị còn hát. Không phải ai cũng có thể làm được điều đó, nhất là khi biết rõ chuyện gì sắp xảy ra với mình. Nó không chỉ là sự dũng cảm, mà còn là một niềm tin rất lớn vào lý tưởng mà chị đã chọn



