Bài viết

Thời Hoa Lửa (18)

Hưng Yên27/11/2025Trịnh Phương Gia Huy (Việt Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH GIÀ

Người lính già năm nay đã hơn bảy mươi tuổi. Ông ngồi trước hiên nhà, nhìn xa xăm như đang dõi theo một miền ký ức từng chạm lửa. “Thời hoa lửa của chúng tôi,” ông chậm rãi nói, “là những năm tháng tưởng chừng không bao giờ quên, nhưng cũng không dám nhớ.”

Năm đó, ông mới mười chín tuổi, rời quê cùng nhóm bạn cùng làng. Ai cũng còn trẻ, tay súng còn lỏng, bước chân còn run, nhưng trái tim thì ấm như lửa. Họ hành quân qua những cánh rừng rậm, qua những con suối đỏ phù sa, đối mặt nắng cháy hay bùn lầy mà không một lời than thở. Những đêm nằm võng giữa rừng, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng pháo sáng khiến giấc ngủ chập chờn. Thế nhưng giữa gian khổ ấy, họ vẫn giữ lại được những khoảnh khắc ấm áp: hát cho nhau nghe một khúc dân ca, chia nhau mẩu lương khô còn sót lại, hoặc kể về người con gái mình thương.

Rồi chiến tranh không cho ai nhiều thời gian. Ông mất dần từng người bạn: người ngã xuống khi đang tải đạn, người nằm lại bên bờ suối trong một trận phục kích, người chưa kịp nói lời trăng trối. Thương đau chồng chất, nhưng người lính không được phép dừng lại. Ông tiếp tục chiến đấu cho đến ngày đất nước hoà bình.

Nhiều năm sau trở về, ông đứng trước mảnh đất quê nhà, bình yên đến mức khiến tim ông nhói lên. Những người bạn năm xưa không còn nữa, nhưng trong mắt ông, họ vẫn sống – sống mãi trong thời hoa lửa rực rỡ mà cả đời không thể nào quên.

Giờ đây, mỗi khi kể lại cho con cháu, ông chỉ mong rằng thế hệ sau hiểu được giá trị của hòa bình. Bởi để có được ngày hôm nay, biết bao người đã ngã xuống, để lại ký ức thời hoa lửa cháy đỏ trong lòng những người còn sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thời Hoa Lửa (18) | Câu chuyện thời hoa lửa