Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA (3)

Bắc Ninh03/06/202611A8 (Trường THPT YÊN DŨNG SỐ 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hoàng Tiến Yến sinh năm 1931, trong một gia đình nông dân nghèo ở miền Trung. Tuổi thơ của ông ấy gắn liền với ruộng đồng, với những năm tháng đất nước còn chìm trong đói nghèo và áp bức. Khi lớn lên, ông ấy sớm hiểu thế nào là mất mát, thế nào là cảnh người dân phải sống trong lo sợ ngay trên chính quê hương mình.

Khi chiến tranh lan tới, ông ấy bước vào tuổi thanh niên - cái tuổi chưa kịp mơ ước cho riêng mình thì đã phải đổi mặt với vận mệnh của đất nước. Ông ấy tham gia kháng chiến với suy nghĩ rất giản dị: nếu mình không đứng lên thì làng xóm, gia đình cũng không thể yên ổn. Từ đó, cuộc đời ông ẩy gắn liền với những năm tháng gian khổ, bom đạn và hy sinh.

Trong chiến tranh, ông ấy từng bám rừng, bám làng, làm đủ mọi nhiệm vụ được giao. Có những ngày đói đến lả người, có những đêm phải nằm im trong hầm, nín thở nghe tiếng giày địch đi ngay phía trên đầu. Ông ấy chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống, có người không kịp để lại tên tuổi, chỉ còn ký ức trong lòng những người sống sót.

Điều khiến ông ấy luôn khắc ghi không chỉ là sự tàn khốc của chiến tranh, mà còn là tình người trong lửa đạn. Họ san sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, sẵn sàng lấy thân mình che chở cho đồng đội. Chính những điều ấy giúp ông ấy đứng vững và đi qua những năm tháng tưởng chừng không thể chịu đựng nổi.

Sau ngày hòa bình, ông ấy trở về với đời thường, lặng lẽ như cách ông ấy đã ra đi. Ông ấy tiếp tục làm ăn, dựng lại cuộc sống từ đống hoang tàn của chiến tranh. Những vết thương có thể lành trên cơ thể, nhưng ký ức thì ở lại suốt đời. Có những đêm yên tĩnh, ông ấy vẫn trăn trở nhớ về những người đã nằm lại.

Khi tuổi đã cao, ông Hoàng Tiến Yến ít khi kể về chiến tranh. Nhưng trong ánh mắt trầm lắng của ông ấy, người ta vẫn thấy cả một chặng đường dài đầy mất mát và kiên cường. Cuộc đời ông ấy là hình ảnh của một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để đổi lấy hai chữ hòa bình cho hôm nay.

Từ đó, câu chuyện nhắc nhờ thế hệ sau phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đ ng xung vàsng có trách nhệm hơn với đất nước, để những đau thương của chiến tranh không bao giờ lặp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn